Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

|Dịch| [Series] Giấc mơ phẳng 07

Chương 7: Các Khối cầu



Cái ngày mọi thứ sụp đổ là ấy là Thứ ba.

Giờ Bill ngẫm lại, luôn luôn là vào Thứ ba: dù có là lúc nào và ở chiều không gian hay vũ trụ nào đi nữa. Tại sao lại là Thứ ba ấy hả ? Sao lại không chứ, lí do đấy.

Vụ đó thực ra cũng khá nực cười.


________________________________________________________________

Bị trói chặt và bất động, tôi không tài nào nói hay cử động mà ngăn chặn sự hủy diệt đang treo lơ lửng trước mặt mình được; nhưng những âm thanh cứ lớn dần, và khi vị Vua tiến lại gần, tôi đã bị lôi về thực tại bởi tiếng chuông báo giờ ăn sáng của Thế giới phẳng.

___________________________________________________________

 “BILL!”

“Ối giời!”

Mấy một lúc Bill mới hiểu được mọi chuyện: cậu chỉ vừa mới mở cửa tiệm thì đã ngay lập tức bị đẩy lại về phía sau, ai đó gào tên cậu âm vang như một mũi khoan lửa. Cậu vấp về phía trước nhưng không ngã – rồi quay sang nhìn Nora đang đóng sập cánh cửa sau lưng nàng.

“Cái quái gì-” cậu gắt lên nhưng ngay lập tức bị dúi một vật vào tay – là một tờ giấy.

“Tọa độ đây” Nora thở dốc như thể nàng vừa chạy đường dài. Nàng hổn hển cố phun ra từng từ một. Bill có băn khoăn chút ít chuyện đó, nhưng cậu quá bận rộn coi cái tọa độ. Chỗ này ở vùng ngoại ô thủ đô, cũng không xa đây lắm – ta chỉ mất tầm một giờ là đến. Đây chính là rồi, điểm yếu của cấu trúc thực tại phải không?

Bill cười phá lên “Đến rồi! Nó đến thật rồi! Không thể tin nổi! Giờ ta chỉ cần-”     

“Cậu phải hành động một mình. Chúng đang đuổi theo tôi.”

Giọng Bill nhỏ dần, bỗng dưng cậu không cười nổi nữa. Cậu nhìn nàng lặng lẽ, cuối cùng cũng nhìn ra – thực sự nhìn ra – trông nàng hoảng hốt đến mức nào.

“Từ từ, sao cơ? Chị bị bắt quả tang à?”

“Chúng đến tìm tôi ngay sau khi tôi vừa cuỗm được tọa độ. Tôi…chắc ai đã khai cho chúng. Ai đó hẳn đã báo cho chúng, vì tôi không khiến cha mình nghi ngờ gì cả, nhưng chúng vẫn đến bắt tôi”

Bill siết chặt tờ giấy trong tay, cuối cùng đã nhận ra tình hình hiện tại nghiêm trọng thế nào. Nếu thật là đã có kẻ phản bội như nàng nói, thì chắc chắn chúng cũng sẽ đến bắt cậu. Đến bắt cậu và những kẻ khác “…Chị trốn được đấy thôi” Cậu nghe chính mình nói.

“Tôi phải mang tọa độ cho cậu. Giờ cậu đã có cả tọa độ và phương trình rổi, cuối cùng cậu cũng có thể gặp được các Khối cầu rồi. Cầm lấy chúng và hành động đi”

“Này này, đừng đổ hết cho tôi chứ! Chúng ta sẽ cùng-”

“Chúng đang đến lùng tôi! Đi cùng cậu quá mạo hiểm! Tôi..cha tôi cũng mất rồi.” Nàng nói, giọng run rẩy “Tôi cũng đốt hết chỗ tài liệu của ông. Tôi buộc phải thế, chúng không được phép chiếm mấy tọa độ. Nhưng chúng biết tôi làm. Tôi mới là ưu tiên hàng đầu của chúng. Cậu đi ngay bây giờ đi, không chúng sẽ phát hiện ra tôi đã chuyển nó cho cậu mất. Theo tôi biết thì những người khác cũng bị bắt hết rồi – Bill, làm ơn đi mà. Cậu phải tẩu thoát ngay bây giờ.”

Lời khuyên đó nghe hợp lí khủng khiếp, Bill nhận ra trong chốc lát cậu đã lờ nó đi “…Nếu bắt được chúng sẽ tử hình chị đấy. Tất nhiên là sau khi tra tấn chị để moi thông tin”

Nora chặc lưỡi cay đắng “Tôi không có ý định bị bắt sống đâu”

Bill nói sau một khoảng lặng dài đằng đẵng “Đằng nào chúng nó cũng sớm mò đến đây thôi. Kiểu gì tôi chẳng bị bắt. Nếu chỗ này có bị mồi lửa nuốt chửng với tài liệu của ba chị và vài thằng bọn nó tôi cũng không ý kiến gì đâu.”

“…Tôi thấy mình đi đời với một tiếng nổ tanh bành cũng được” Nora nói, cười nhẹ có chút vui vẻ “Còn nữa, nếu chúng nghĩ đấy là trò của cậu thì chắc cậu cũng tiêu rồi, thế là cậu sẽ câu được chút thời gian.”

“Câu được chút thời gian cho cả hai ta

“Không được. Chỉ cậu thôi. Tôi sẽ không đổ sông đổ bể mọi thứ mà dẫn theo nửa tá lính của bọn Hình tròn theo mình đâu. Thế cũng đáng thôi. Tôi đã thiêu sống cha mình và công trình cả đời của ông, nên giờ tôi gặp kết cục tương tự cũng phải thôi. Ông không đáng bị thế, Esther sẽ không đời nào tha thứ cho tôi đâu. Tôi chỉ, không thể để ông cứ thế đi mà báo cho lũ Hình tròn được.”

“Đúng là cùng đường nhỉ”

“Đừng có nói với tôi thứ chó chết đấy”  Nàng nạt, đưa tay lên gạt nước mắt “Luôn luôn có đường khác, kệ thây lũ Hình tròn có nói gì đi nữa. Đây là lựa chọn của tôi. Khiến nó đáng vào.”

Mấy người để họ bắt Liam đi.

Bill, đủ rồi! Khắc nghiệt đấy, nhưng luật là luật. Không bàn cãi thêm nữa.

“…Rõ rồi. Chị sẽ tìm được mọi thứ cần thiết để hạ chúng ở sau quầy.” Bill nói, chìa tay ra “Rất hân hạnh được làm ăn với chị”

Nora gần như bật cười, bắt lấy tay cậu. Bill nhận ra nàng đang mang đôi bông tai kì kèo được của cậu mấy tuần trước. “Chúng ta đã vui vẻ đến tận cùng. Giờ kết thúc đã điểm. Thỏa thuận chứ?”

“Ừ” Bill nói, rồi rời đi. Cậu không ngoái lại nhìn nàng và cửa tiệm, cũng như cậu đã không nhìn lại mẹ ruột mình và căn nhà thảm hại vợ chồng bà ta sinh sống. Có rất nhiều thứ cậu khao khát được chiêm ngưỡng, và giờ phương tiện đã có đủ; chẳng nghĩa lý gì cậu phải nhìn những thứ mình bỏ lại sau lưng cả.

Cái bẫy thành công, nhưng Bill không ở đó mà chứng kiến. Cậu đã không có mặt mà thấy căn nhà rực lửa nuốt trọn mọi thứ, những binh lính được cử đi bắt cậu gào thét, nhưng sẽ đến ngày cậu quan sát và cười nhạo khi thế giới đó gặp chung kết cục.

Nora mà sống đến ngày đó, hẳn nàng sẽ hối hận vô cùng vì đã tin hắn.

Trong nhiều tỉ năm tới đây, sẽ có rất nhiều người như nàng.

____________________________________________________________


Nếu thật là Chiều không gian này là Thế giới Suy tưởng, thì hãy mang tôi đến Miền phước lành đó nơi tôi có thể nhìn vào bản chất vạn vật ba chiều trong tâm tưởng mình. Và rồi trước đôi mắt còn đang say mê của tôi, Khối hộp đó di chuyển về một hướng khác, đưa các phần cơ thể mình đến một chiều Không gian khác, đồng thời đánh thức một tạo vật còn hoàn hảo hơn cả chính anh ta có đến mười sáu đỉnh và Chu vi bằng Tám Khối hộp. Một khi đã tới đó rồi, liệu ta có dừng lại chăng? Trong Miền phước lành của Không gian bốn chiều, ta có lưỡng lự nơi cánh cổng dẫn đến Không gian thứ năm và không tiến qua không? À, không đâu. Ta sẽ quyết định rằng tham vọng ấy sẽ chắp cánh cùng con đường ta đi. Và rồi con đường tới Không gian sáu chiều sẽ chịu thua trí tuệ của ta mà rộng mở; Sau nữa là Bảy chiều, rồi Tám chiều-

_____________________________________________________________
                                                                                                            

“Bãi rác ? Thiệt hả trời ?!”

Bill nhìn xuống tọa độ trên tờ giấy rồi lại quay lên ngó từng đống rác thải và đồ bỏ, từng cuộn khói mỏng bay lên không. Đúng chỗ này rồi. Không phải cậu có mong cổng vàng với kèm trôm pét hoa giấy gì đâu, nhưng thế này thì cụt hứng quá.

Nhưng cái cổng chắc phải ở đó từ trước khi tên đần nào đó đưa ra cái ý tưởng thiên tài là dùng chỗ này làm bãi rác. Qủa là ví dụ hoàn hảo cho sự thiển cận của thế giới này.

Nhưng chuyện đó sẽ sớm thay đổi thôi.

Cậu theo cái tọa độ đến phía nam bãi rác. Không có ai xung quanh và cũng chẳng có gì nổi bật cả - ít nhất là với kẻ nào mò đến đó không để làm gì. Nhưng Bill đến đây có việc, và không lâu sau cậu đã để ý thấy một đống đá nhỏ. Nhìn qua thì sẽ dễ tưởng đó là một chồng rác không hơn, nhưng sau khi soi kĩ cậu chắc mẩm chính nó đây rồi, chồng đá này cổ hơn mọi thứ khác ở đây rất nhiều.

Chỗ đá này hẳn từng thuộc một tòa nhà? Khó mà biết được. Giờ nó chỉ đơn giản là một chồng đá…với một viên màu đen ở chính giữa, to hơn hẳn những viên khác với bề mặt nhẵn nhụi. Khi Bill vươn tay chạm vào nó, một dòng điện nhẹ làm cậu giật mình. Dòng điện biến mất ngay sau đó, nhưng Bill không dừng lại để băn khoăn liệu có phải chỉ là tưởng tượng hay không. Cậu biết, chính thế, cậu đã tìm được nó rồi. Chắc chắn phải thế.

Tờ giấy có phương trình được cuộn tròn trong mũ cậu và hơi nhăn nhúm khi cậu gỡ nó ra, nhưng chỉ cần còn đọc được thì không hề gì hết. Một tay Bill cầm nó, tay còn lại cầm một mẩu đá đầu nhọn, cậu bắt đầu viết phương trình xuống. Mẩu đá đó không phải đá vôi hay gì hết nhưng cũng tạm dùng được – mấy con số nhìn khá rõ, và cậu chỉ cần có thế.

Cậu không biết gì hơn, nhưng nếu còn gì khác thì Nora chắc cũng phải bảo cậu rồi. Vì nếu còn gì hơn nữa thì cậu cũng chịu thôi, giờ cậu đâu còn ai khác để hỏi, khi nàng thì đã mất còn mấy người khác hoặc là bị bắt là nhẹ nhất. Suy nghĩ khó chịu đó biến mất ngay lập tức: vừa viết xong phương trình lên mặt đá, những con số lập tức phát sáng.

“Oa!”

Bill buộc phải lùi lại, mắt nheo lại bởi ánh sáng chói lóa. Nó sáng đến mức mọi thứ quanh cậu bỗng dưng tối sầm lại, nhưng Bill chỉ có thể nhìn vào tảng đá đen giờ đã chuyển sang màu vàng lóa mắt và biến thành một cái vết rách của chính bản thân thời gian.

“Này, gì vậy?”

“Ánh sáng đó từ đâu ra đấy?”

Tiếng hét từ đằng xa làm Bill hoàn hồn, cậu biết rằng cậu phải đi ngay bây giờ: người ta sẽ sớm kéo đến đây, đánh động chính quyền, ai đó sẽ bắt cậu đi trước khi cậu kịp bước qua cánh cổng và thế là mọi thứ đi tong.

Khiến  nó đáng vào.

Được.

Cậu chỉ thấy được nguồn sáng chói lòa, không chút giấu vết của thứ gì bên kia cánh cổng, nhưng không sao hết: gì cũng được trừ chỗ này.

“…Chà, Đầu to. Để coi xem em có trúng số không nào?” Bill nói rồi tiến lại gần. Giống như có thứ gì đó đã tóm lấy cậu, một thế lực vô hình đẩy cậu vào bên trong, trong một khoảnh khắc cậu như chìm trong ánh sáng, nhưng rất nhanh sau mọi thứ biến thành màu xám, cậu đang rơi tự do.

Sau lưng cậu, ánh sáng mờ dần, và viên đá đen trở lại nguyên dạng.

________________________________________________________________


Trời đã sáng, thế giới vừa bước qua giờ đầu tiên của ngày thứ nhất năm hai nghìn theo thời đại chúng tôi. Theo thói thường, những Hình tròn cao quý nhất của vương quốc đã thỏa thuận tham gia một buổi họp kín trang nghiêm đã có tiền lệ từ lâu, như khi họ họp mặt vào ngày đầu tiên năm một nghìn, và ngày đầu tiên năm không.

______________________________________________________________


Uỵnh.

“Ối! Cái quỷ g…Ôi, thôi nào!”

Bill cố lộn lại, nhưng cậu đã ngã chổng ngược lên, đỉnh của cậu cắm xuống đất, còn tay chân thì bất lực thõng xuống.

Tuyệt vời. Có tuyệt không chứ lại.

Bill thở dài rồi nhìn quanh. Bãi rác đã biến mất, và cậu không thể nhìn ra có ai hay cái gì quanh mình cả. Chỉ có khoảng không, đen và trắng, bao la ngút tầm mắt. Và rồi, ngay bên cạnh, là chồng đá lúc trước cậu thấy…chỉ là giờ chúng nhìn mới hơn nhiều, và có hình dạng hẳn hoi, cũng khá khó nói từ góc nhìn thiếu thoải mái của cậu.

Vậy là cậu vẫn ở chỗ cũ…nhưng là khi nào mới đươc. Liệu đây có phải điểm bắt đầu của bất cứ Thiên niên kỉ nào không? Có phải các Khối cầu sắp đến đây từ lối vào họ dùng để đi từ đây đến Không gian ba chiều không?

…Và có chăng họ sẽ đá cậu lộn lại để cậu không phải tiếp đón những sứ giả từ thế giới khác với đáy chổng lên giời không? Nếu được thế thì tốt quá. Ấn tượng đầu là nhất mà. Cậu sẽ thử dồn hết lực về một cạnh bên xem…

“Rồi đấy. Để xem nào Cipher. Một, hai, ối-!”

Một làn gió uy lực bất thình lình thổi cậu bay ngược lại vài mét về phía sau. Cậu hạ cánh với tiếng kêu oai oái, nhưng ít nhất giờ cũng hết mắc kẹt rồi, cậu ngồi dậy vừa kịp để xem thứ vừa mở ra từ chỗ tảng đá: một vết rách hình chữ X đang mở toác ra trên mặt đất, bên trong là hàng vạn màu hỗn độn Bill chưa từng thấy qua, khiến mắt cậu nhức nhối.

Từ bên trong cơn lốc màu sắc đó, các Khối cầu xuất hiện.

____________________________________________________________
           
Từ giờ về sau tôi chỉ có thể thuật lại câu chuyện của mình như một Thất bại thảm hại: đa phần là vậy, nhưng tôi không đáng bị như thế! Tại sao niềm khao khát tri thức được thắp lên chỉ để bị dập tắt và trừng phạt chứ? Khát vọng của tôi chùng xuống trước nghĩa vụ phải nhớ về sự nhục nhã ê chề đó. Nhưng rồi, như một Prometheus thứ hai, tôi sẽ chịu đựng mọi thứ, nếu bằng cách nào đó tôi có thể dậy lên từ bản chất Nhân tính Thuần nhất và Phẳng lặng linh hồn của sự nổi loạn chống lại Sự tự phụ đã giới hạn Chiều không gian của chúng ta với Hai hay Ba hay bất kì con số nào thuộc Vô hạn.

___________________________________________________________

“…Oa!”

Đó không phải thứ có khôn khéo nhất Bill từng nói ra từ miệng – hay mắt, tùy xem lúc này cậu đang có cái nào – thật sự thì lúc đó cậu chẳng còn biết nói gì hơn nữa. Khối cầu – những tạo vật ba chiều mà cậu chỉ được đọc qua sách vở, những kẻ tới thăm chiều không gian của cậu mỗi nghìn năm một lần – và giờ cậu gần đến mức có thể vươn tay chạm đến họ được.

Ừ thì đáng lẽ là thế nếu cậu không bị thổi bay cả mét về sau. Nhưng vẫn đủ để thấy họ kĩ như trong sách miêu tả, nghìn hình tròn ghép với nhau tạo nên một sinh vật ba chiều hoàn hảo. Đủ gần để các Khối cầu nghe thấy cậu và nhìn về phía cậu đang ngồi.

Ấn tượng đầu quyết định tất cả, Cipher. Chơi đẹp vào.

“Chào mấy bồ” Bill nói, vẫy vẫy tay.

Qúa chuẩn.

Theo sau đó là khoảng lặng, họ nhìn nhau bối rối. Rồi một Khối cầu lên tiếng, giọng như thể vang vọng từ khắp mọi nơi. “Ngươi không sốc sao? Các người chỉ biết có không gian hai chiều thôi chứ hả?”

Bill nhún vai, thấy tự mãn chút đỉnh. Được rồi, cực kì tự mãn đi. “Tôi có đọc qua về mấy người rồi. Từ hồi kí của những kẻ gặp mấy người trước đây gì đấy. Không phải mấy người không ấn tượng hay gì đâu, nhưng tôi được vũ trang trước rồi.”

Các Khối cầu nheo mắt lại, nhìn cậu với vẻ ngờ vực thấy rõ “…Chắc ngươi đùa rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên giống nòi ta được phép thăm chiều không gian này.”

…Ô phải rồi. Hôm nay là ngày đầu của Thiên niên kỉ thứ nhất đúng như Nora nói. Ngay lúc Bill nhắc mình là lần tới gặp phải khen ngợi nàng thật tình, cậu nhớ ra là mình sẽ không bao giờ gặp nàng nữa. Hay cả những người khác. Suy nghĩ đó làm cậu phiền lòng trong chốc lát, từng này chẳng đáng gì so với lúc Liam bị bắt đi, nhưng cũng tiếc không ai trong số họ có thể cùng Bill chiêm ngưỡng thứ này hay chia sẻ thắng lợi với cậu.

“Chuyện dài lắm” cuối cùng cậu nói “Ngắn gọn thì tôi đã đi ngược thời gian vài Thiên niên kỉ cảnh báo các người. Coi này, cuộc thăm viếng của mấy người, cái vụ ‘mỗi thiên niên kỉ một lần’ ấy, nó sẽ không đi đến đâu đâu. Các Hình tròn sẽ sớm ban hành luật bịt miệng tất cả bọn họ lại, vậy nên ta mà muốn đạt được chút thành tựu thì mấy người phải nói chuyện với hơn một-”

“CÂM MIỆNG!”

Tiếng các Khối cầu vang như sấm dậy, khiến Bill chùn lại. Mắt họ mở trừng với sự ngờ vực và… từ từ đã, sự phẫn nộ đấy ư?

“Nếu những gì ngươi vừa nói là thật, thì ngươi thật quá sức ngu xuẩn. Thời gian không phải của ta hay ngươi mà sửa chữa. Ngươi có biết mình vừa chọc giận ai không?”

Bill trừng mắt “Thật đấy à? Mấy người chỉ nói có vậy thôi hả? Coi này, tôi đã chọc giận khối người mới tới được đây, giờ mấy người nghe đây-”

Ngươi nghe thì có” Khối cầu ngắt lời cậu, bay đến gần hơn buộc cậu phải lùi lại “Nếu ngươi còn chút trí khôn nào thì cút khỏi đây ngay. Chạy đi. Chạy càng xa khỏi chỗ này càng tốt và cầu cho chúng không đuổi theo ngươi. Ta sắp gặp những Tín đồ đầu tiên của mình và ngươi đừng hòng phá hỏng chuyện đó.”

Mãi về sau – rất lâu về sau nữa – Bill mới nhận ra tiếng rắc rắc mà cậu thề đã nghe thấy, âm thanh một thứ gì đó vỡ vụn, đến từ chính trong đầu cậu. Tất cả những gì cậu biết lúc đó, khi từng từ Khối cầu nói khoan vào tâm trí cậu, là cơn thịnh nộ sục sôi mà cậu chưa từng cảm thấy từ ngày mang cuốn sách về nhà và phát hiện là Liam đã bị bắt đi.

Đi rồi sao? Ba mẹ chỉ biết nói có thể thôi à?

“Cái gì..thế này- CÓ THẾ THÔI À?”

Tiếng rít buộc Khối cầu phải lùi xa ra, dường như  họ bị đẩy lùi bởi sức mạnh từ giọng cậu vậy. Bill nhìn họ chằm chặp, thứ duy nhất cậu nhìn thấy trong khi mọi thứ xung quanh dường như mờ đi dần, như một tấm màn làm bật lên cơn giận của cậu.

“Nếu còn quan tâm đến sự an toàn của chính mình thì hãy biến đi. Lắng nghe lý trí ấy. Ngươi đã phá luật căn bản nhất của-”

“CẤM CÓ BẢO TA VỀ LUẬT LỆ! CẤM CÓ BẢO TA VỀ LÝ TRÍ” Bill gầm lên, khiến các Khối cầu lùi lại dù cậu không thế thực sự làm hại họ “Ta đã rời núi để tới được đây. Bao người đã phải chết,thậm chí còn hơn cả thế, mà giờ các người còn không thèm lắng nghe! Thế mà ta cứ tưởng giống loài CỦA TA thiển cận lắm rồi!”

“Ngươi ngạo mạn đến mức nghĩ rằng mình có thể ra lệnh cho ta-”

“Các người sẽ thất bại hết, lũ ngu ngốc khoa trương các người đấy” Bill nạt “Mấy Tín đồ quý giá của các người sẽ thất bại, và những kẻ sau đó, và những kẻ sau đó nữa! Mấy người không nghe ta thì sẽ chẳng có gì thay đổi hết, nhưng biết sao không. Ta sẽ không ngồi ỳ ở đâu chờ chuyện đó xảy ra đâu. Muốn vui vẻ làm mấy chuyện công cốc thì tùy. Ta biến khỏi đây đây! ” Cậu nói, giọng gầm lên như sấm rền, rồi tiến về cổng không gian “Chiều không gian này có thể rữa nát, nhưng còn lâu ta mới rữa với nó.”

Có một thứ gì đó ngoài kia, vĩ đại ngoài sức tưởng tượng của anh em mình rất nhiều. Một vũ trụ đầy những khả năng, và chỉ một vài kẻ được chọn để chiêm ngưỡng nó.

“Thôi ngay đi” Tiếng các Khối cầu vang lên sau lưng cậu, có chút khẩn trương “Ngươi không được phép đi lại giữa các chiều không gian. Ngươi  đang tự hại mình đấy”

Bill khịt mũi, vẫn tiến về phía cái cổng “Ờ ờ phải rồi. Giữ mấy lời khuyên đó cho mình ấy. Mấy người không định gặp lũ Tông đồ sẽ tèo hay gì à. Cứ đi đi. Để coi ta có thèm quan tâm không. Gặp mấy người ở bên kia nhen.”

“Đồ ngu xuẩn. Ngươi sẽ được đến Không gian ba chiều, nhưng không phải theo ý muốn của ngươi đâu. Ngươi sẽ bị tống vào tù”

“Thế cơ hả? Đội quân của ngươi đ-”

“ĐỨNG IM!”

Dù là ai hét lên đi nữa thì chúng cũng không cho Bill thời gian đứng im; chúng còn chẳng cho cậu thời gian nhận ra mình vừa nghe được gì chứ đừng có nói là quay lại để xem cái gì vừa đánh cậu. Vì ai đó có đánh cậu thật, và ấn cậu xuống đất, khiến cậu khò khè khó thở, mắt bị dí xuống nền đất.

“Biệt đội Chống lại Nghịch lý Thời gian đây! Thôi chống cự ngay lập tức!” Ai đó hét lên đằng sau cậu, tất nhiên là do cậu cố vùng vẫy khỏi hắn, khỏi sức nặng đang đè lên người cậu, chửi hắn hăng hết sức có thể.

Tất cả chỉ khiến kẻ tấn công vô danh bật cười “Ha! Một tên Phẳng lại dám thái độ cơ đấy. Đời nào nghĩ tôi sẽ gặp một kẻ như vầy chứ” Một kẻ trong số chúng nói, tay Bill bị kéo giật lại, một vật lạnh lẽo siết lại quanh tay cậu. “Đừng tự hại mình nữa, nhóc Phẳng, mày phá đủ rồi đấy, và – này, mày vừa nói gì về mẹ tao đấy hả?”

“Đưa nó đi luôn trước khi người ta nghe thấy chứ mày? Trình diện nó trước Đứa bé Thời gian đi cho rồi. Tao có hẹn với bạn gái sau ca trực.”

Đứa bé Thời gian? Nó là cái quỷ gì-

Giòng điện chạy qua làm tê liệt mọi suy nghĩ sau đó. Bill bật ra đủ mạnh để thoát một phần khỏi kẻ đang giữ cậu và cố đứng dậy: cậu định nói gì đó, nhưng chỉ bật được ra những âm thanh vô nghĩa. Cậu chỉ kịp nhìn cánh cổng một phát nữa, thật gần mà cũng quá xa. Những xoáy màu chiếm trọn tầm nhìn của cậu, mọi thứ xung quanh như mờ đi.

Nếu em có được cơ hội nhìn ngắm những thứ mà anh mới chỉ được đọc, hứa với anh hãy chiêm ngưỡng thật kĩ nó cho cả hai ta nhé. Anh luôn khát khao được nhìn thấy Sắc màu.

Khiến nó đáng vào.

Thôi nào các anh, để tôi giữ lời hứa đi chứ. Một trong hai cái cũng được mà.

Những màu sắc trở nên dữ dội, đến mức không thể chịu nổi nữa, Bill buộc phải nhắm mắt lại.

Hoặc có lẽ chỉ là cậu bất tỉnh thôi. Khó nói cái nào đến trước lắm.

_____________________________________________________________

Những Khối cầu tự phụ gầm lên như sấm, lặp lại mệnh lệnh yêu cầu im lặng của mình, đe dọa sẽ giáng xuống hình phạt khốc liệt nhất nếu tôi còn cố kháng cự. Không thứ gì có thể cản được làn sóng khát vọng mãnh liệt của tôi hết. Có lẽ tôi thực sự có tội, nhưng tôi đã say sưa uống từng ngụm  Sự thật mà hắn mớm cho tôi. Dù sao đi nữa, kết cục đến với tôi ngay sau đó.


Ngôn từ của tôi bị dập tắt bởi một tiếng rầm cả bên ngoài lẫn tiếng vỡ nát từ bên trong tôi, đẩy tôi ngã xuống với một tốc độ vượt xa tốc độ âm thanh. Sâu! Sâu! Sâu nữa! Tôi bị đẩy xuống nhanh chóng mặt : giờ tôi đã hiểu mình sẽ tàn đời tại Thế giới phẳng. Một cái nhìn nữa thôi, cái nhìn cuối cùng và sẽ không bao giờ bị lãng quên về cái miền xa lạ đó – thứ mà giờ là Vũ trụ của tôi – lướt qua mắt tôi. Rồi bóng đêm bao trùm.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét