Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

|Dịch| [Series] Giấc mơ phẳng 06

Chương 6: Chạy đua với thời gian


Bill có rất nhiều tài lẻ, nhưng thành thực xin lỗi không nằm trong số đó. May thay, nói dối sao cho thuyết phục thì có.

Tad đáp lại lời nhận lỗi của Bill với thái độ hối lỗi tương tự, và tất cả bọn họ, kể cả lão Randall, đều thống nhất dừng chuyện này ở đó. Bill không thèm băn khoăn chút nào liệu lời xin lỗi của Tad có chân thành hơn của cậu hơn, vì chuyện đó không quan trọng. Tất cả những gì cậu quan tâm là từ giờ mọi tri thức chúng phát hiện và tiếp thu tại buổi họp này sẽ được dùng cho một buổi họp mặt khác mà cậu chủ trì ở nhà, với những kẻ dám nói dám làm.


Cậu tổ chức chúng tại phòng cũ của Liam, nơi mà cậu cuối cùng cũng mở khóa sau nhiều năm trời. Cậu tin rằng Liam cũng muốn như vậy.

_____________________________________________________________

Sự Không đều ở Nam giới là vấn đề về đo lường; nhưng mọi Phụ nữ đều là đường thẳng, nếu nhìn vào thì họ cũng Đều, nên người ta phải tìm những cách khác để xác định sự Không đều tiềm ẩn của họ, đảm bảo nó không dẫn đến thế hệ con cháu Đa giác lệch. Công việc này dựa vào gia phả được gìn giữ và giám sát cẩn thận bởi Ủy ban. Và nếu không có đơn từ chứng nhận, người Phụ nữ không được phép kết hôn.

______________________________________________________________

“Tôi không nhận ra nổi chị ấy nữa. Chỉ kết hôn, sinh con đẻ cái, và bỗng nhiên thế giới này không còn quá thối nát nữa, và tự dưng chúng ta không cần hành động nữa. Chị ấy đã từng nói muốn xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho con cái mình mà?”

Nora hạ cốc nước xuống mạnh tay hơn cần thiết, Bill phải nhịn lắm mới đủ tỉnh táo không phun ra câu “Chị phá chị đền”. Ngay cạnh cậu, Hillmann thở dài. “Tôi cũng hiểu phần nào tâm tình cổ. Đừng có nhìn tôi như vậy – một khi cậu có con, sự an toàn của chúng là ưu tiên hàng đầu của cậu. Tôi hiểu chứ - Tad đã không từ gian nan để cứu con trai tôi mà.” Gã nói, giọng nghe xót xa. Bill nhìn quanh phòng Liam, nghĩ lại về sự im lặng của ba mẹ cậu – rằng họ đã không làm bất cứ điều gì để cứu anh ấy – nhưng không nói gì.

“Có lẽ mọi người sẽ hiểu khi có con” Hillmann tiếp tục “Esther hẳn đã phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều con cổ sẽ ra sao nếu cổ bị bắt. Cả hai đứa đều là con trai, Đa giác đều cả đôi. Tương lai của chúng đã được đảm bảo, nhưng chỉ cần cổ lầm lỡ lệch bước là chúng sẽ mất hết.”

Ngài sẽ mất tất cả mất. Làm ơn hợp lý cho.

“Lý do được đấy” Bill nghe chính mình lẩm bẩm.

“Bill-” Kryptos nói, nhưng Nora ngắt lời gã.

“Không đâu, về vụ này tôi đồng ý với cậu. Chúng ta đều sợ mất một thứ gì đó, nhưng đâu thể lấy đó làm cái cớ để bỏ bê công việc.”

Thế là đủ làm cho Kryptos câm miệng, và Hillmann cũng không nói thêm gì nữa.

Nora đúng là báu vật của phe họ ; nàng thông thạo về toán học hơn ai hết vì đã dán mắt vào chỗ sách của cha mình từ nhỏ, và có vị thế hoàn hảo để tuồn cho họ tài liệu mật từ tầng lớp học giả cao cấp. Cái đó là quan trọng hơn cả vì giờ Esher đã kết hôn và chuyển ra ngoài, cổ cũng mất luôn quyền truy cập những tài liệu đó. Nhân tiện…

“Có tin gì về thứ cha cô đang vùi đầu nghiên cứu không?” Bill hỏi, làm nàng cau mày và lắc đầu.

“Không, nhưng chắc phải quan trọng lắm. Ổng giành hàng đêm dài làm việc, cửa thì khóa mỗi khi ông vào hay ra. Ổng chưa từng giữ kẽ vầy.”

Hillmann nhìn nàng lo ngại “Có khi nào lão phát giác hành tung của cô rồi không?”

“Khó lắm. Nếu có ổng đã phải chất vấn tôi rồi” Nora nói chắc nịch “Phát hiện ra cái đó chắc ổng phải tái mét luôn. Chừng nào ổng còn im lặng, ổng còn mù tịt. Chỉ là… nhìn ổng bồn chồn lắm.”

Bill và Hillmann liếc nhìn nhau. Có vẻ như cả hai đều đi đến cùng một kết luận: nếu lão già cẩn trọng đến mức đấy dù chẳng có mối đe dọa nào, chắc thứ lão đang nghiên cứu phải quan trọng lắm.

“Và lão chẳng bao giờ rời cái chìa khóa phỏng?” Bill hỏi

“Hiếm lắm – không đủ lâu để tôi chôm nó mà không để ổng phát hiện. Để tôi xem xem… cái nghiên cứu đó về cái gì”

“Nhưng vừa vặn để lấy cái khuôn đúng không?”

Câu đó khiến mọi người nín bặt, và mắt Nora mở trừng.

“Ôi, tôi chưa từng nghĩ đến vụ đó. Ừ, có vậy thì tôi làm được. Tôi cho rằng cậu có thể kiếm một cái chìa nhái từ cái khuôn chứ hả?”

“Tôi có quen một kẻ làm được. Một kẻ sẽ không tra hỏi gì sất.”

Hillmann cười khùng khục “Cậu biết lắm kẻ thú vị quá.”

“Cùng với nghiệp cầm đồ đấy.” Bill nhún vai nói “Không tệ lắm đâu, tôi phải nói vậy. Cứ kiếm cho tôi cái khuôn, Nora ạ, và chị sẽ có cái chìa. Đừng để bị tóm là được.”

Không rõ là Nora nháy mắt hay chớp mắt – cái đó luôn khó nhận ra – nhưng giọng nàng chắc chắn nghe đầy tự mãn. “Sẽ không đâu. Khỏi lo.”

Và rõ ràng nàng không bị tóm. Ba ngày sau nàng đến cửa tiệm, vờ như định mua thứ gì đó – là phụ nữ hẳn rất tiện trong khoản đi loanh quanh không bị để ý: tất cả họ trông gần như y hệt, mặc cho địa vị thế nào – rồi liệng cái khuôn lên quầy.

“Thưa quý ngài, tôi sẽ được gì từ thứ này đây?” Nàng hỏi, làm Bill phá lên cười.

“Một cái chìa sáng bóng, thế đấy. Nó sẽ sẵn sàng cuối tuần sau.” cậu nói, chộp lấy cái khuôn.

“Thế tôi sẽ được gì để đổi lấy thứ được giải mã nhờ cái chìa đó đây? Theo tôi thấy ngài có một đôi hoa tai thật đẹp đằng đó.” Nàng thêm vào, liếc về phía bên kia cửa hàng.

Thông tin nàng đem về sẽ là vô giá, nhưng Bill nào có biết lúc đó: cậu chỉ có linh cảm rằng họ đang làm một cái gì đó quan trọng. “Khó mà cho chị cái đó khi ta còn chưa biết nghiên cứu là về cái gì. Tôi nào có mù đâu” cậu nói, biết là cuộc thảo luận sẽ không dừng ở đó. Nora có thể mua bất kì món trang sức nào nàng muốn, nhưng cái vui là bản thân cuộc mặc cả chứ không phải món đồ. Bill khá thích phần việc đó.

“Liều mình đi” Nàng nói, tựa vào quầy hàng “Công việc của ngài chẳng phải là mạo hiểm sao, ngài Cipher?”

“Mạo hiểm có tính toán

“Với tôi nghe hợp lý kinh khủng.”

Lần này hai người họ đều phá lên cười. Dù còn thêm vài lượt mặc cả nữa, nhưng Bill đã chịu nhượng đôi hoa tai cho nàng giữa chừng rồi: nàng đã liều mình, và cậu trân trọng điều đó. Cuối cùng, nàng rời tiệm vẫn còn cười khúc khích, đôi hoa tai trên mình như một thứ chiến lợi phẩm. Nàng mang nó lần tới khi đến lấy cái chìa. Và nàng mang nó trong buổi họp mặt ở chỗ Randall, và buổi họp sau đó ở nhà Bill.

Nàng vẫn mang nó khi bị bắt. Cuối cùng cái giá phải trả đắt hơn rất nhiều giá thực của một đôi hoa tai – nhưng ít nhất nàng cũng tình nguyện trả.

Những kẻ khác trả giá vì Bill nói vậy.

______________________________________________________________

Ngay lập tức tôi nhận thức được Sự tồn tại trong căn phòng đó, và một hơi thở lạnh giá làm tôi run rẩy đến tận tâm can […] Nhìn quanh mọi hướng tôi không thấy bất kì thứ gì; Nhưng tôi vẫn cảm nhận được Sự tồn tại đó, và lại run lên mỗi khi tiếng thì thầm đó vang lên.

_______________________________________________________________

“Tôi tin rằng cái Hình tròn đang tìm lối vào các Khối cầu dùng để tiến vào chiều không gian của chúng ta.”

Lời khẳng định của Nora bất chợt vang lên, khiến mọi người trong phòng chìm vào im lặng cùng một lúc, và - trong một thoáng trước khi chìm vào tâm trí mình – Bill chợt nghĩ nàng quả là biết dội bom người nghe, và nàng xứng đáng nhận được cái ngả mũ bội phục từ cậu.

“Sao… cô chắc chứ? Một lối vào ư?”

Cũng có lý, Bill nghĩ thầm: các Khối cầu phải vào chiều không gian của họ từ đâu đó chứ. Họ đã đồ rằng phải có một điểm yếu nơi nào đó từ lâu rồi, một ranh giới giữa hai thế giới, mà các Khối cầu dùng để qua lại giữa hai bên vài nghìn năm một lần – nhưng nếu các Hình tròn cũng đưa ra cùng kết luận và tìm kiếm nó thì…chà chà, cái này mới thấy đây.

Nora gật đầu, mọi người đang dồn sự chú ý về nàng. Mọi người trừ Esther, người đã ở nhà vì những lý do liên hệ tới con trai mình. Gần đây cổ không tham dự nữa, gần như tự tách mình ra khỏi họ luôn vậy, chuyện này làm quan hệ giữa hai chị em trở nên căng thẳng, lờ làm sao được cái cau mày khó bẳn từ đầu buổi họp của Nora.

“Thế… thế này tệ lắm rồi.” Kryptos nói, liếc nhìn mọi người căng thẳng “Mọi người nghĩ họ định làm gì đây? Chuyển vào Không gian ba chiều sao?”

“Khó lắm.” Bill nói. Thực lòng đến thăm Không gian ba chiều đã là thứ cậu mong mỏi từ ngày đọc được cuốn sách Liam để lại, nhưng cậu ngờ rằng những Hình tròn, kẻ ra sức che giấu sự tồn tại của nó, lại muốn đến đó như vậy. Chúng là những kẻ thống trị tại chiều không gian này, nhưng sẽ chẳng là gì sất tại Không gian ba chiều. Đó là lý do chúng muốn mọi thứ như vầy: từ giây phút mọi người biết, chúng sẽ không còn là tối thượng nữa “Gì đi nữa, khả năng chúng muốn đóng lối vào đó lại.”

Pentos quắc mắt giận dữ “Vậy các Khối cầu sẽ không thể trở lại vào Thiên niên kỉ tiếp theo sao?”

“Khả năng cao là không bao giờ nữa.” Tad nói “Mỗi lần Khối cầu đến cùng một thông điệp, các Hình tròn tại nhiệm buộc phải bịt mồm mọi kẻ dám nhắc đên nó – dù sao thì vài thứ đã vuột khỏi tầm kiểm soát của chúng, nếu không ta đã chẳng ở đây. Dễ thấy chúng muốn khử tận gốc vấn đề. Thế mới-”

“Hợp lý” Bill nói, ngắt lời anh. Một vài kẻ khẽ chặc lưỡi.

“Nhỉ, từ quan điểm của chúng, tôi cho là thế thật.” Tad nói.

“Ta không được để chúng thành công.” Randall cao giọng. Tay lão đang run lên; Bill cho rằng việc thế này sẽ khiến ngay cả lão quyết định phải hành động. Thôi, muộn còn hơn không, dù sớm hơn được đã tốt “Nếu chúng đóng lối vào lại, lúc đó mới đúng là không còn hi vọng nữa.”

Lũ Hình tròn có thể giữ nơi này, Bill thầm nghĩ. Cuộc thăm hỏi gia đình cũ đã dạy cậu rằng thế giới này và lũ đần trong đó không đáng được cứu. Nếu chúng không thèm làm gì, sao cậu phải làm thế? Khi thời cơ đến cậu sẽ cao chạy xa bay đến Không gian ba chiều, để mặc chúng mục nát tại nơi này.

Có lẽ một ngày cậu sẽ thuyết phục được vài người trong số họ chỗ này không đáng thế đâu, một ngày nào đó, nhưng đây không phải thời điểm thích hợp cho chuyện đó.

“Nora, cuộc nghiên cứu tới đâu rồi?” C-C-Croatoan hỏi “Cô nghĩ còn bao lâu nữa cha cô tìm ra nó? ”

“Ổng vẫn còn nhiều cái phải tính toán lắm.” Nora chậm rãi đáp “Nhưng ngày ông tìm ra tọa độ thực sự không còn xa nữa đâu. Một khi ông có được nó, ổng sẽ báo cho chúng ngay lập tức – dù hoàn toàn mù tịt chúng định làm gì với nó”

“Vậy mình có thể thuyết phục ổng từ bỏ chứ hả?” Pentos hỏi dù quá rõ câu trả lời, và ý kiến của gã chìm vào im lặng, Bill đảo mắt, nhưng không ai để ý.

Ta có thể bịt miệng lão, Bill nghĩ, và chút nữa thì nói thành lời, nhưng cậu đã kịp ngưng lại. Không phải vì cậu không tin rằng sẽ không có ai về phe cậu – xét theo tình hình thì có thể Nora cũng đồng ý – mà là vì mọi việc sẽ không trôi chảy như vậy đâu. Cái chết của lão sẽ đánh động những kẻ yêu cầu lão tìm lối vào, mà thế thì quá mạo hiểm.

Hơn nữa, cậu muốn biết lối vào ở đâu. Cậu muốn đi qua nó để đến Không gian ba chiều.

Nếu em có được cơ hội nhìn ngắm những thứ mà anh mới chỉ được đọc, hứa với anh hãy chiêm ngưỡng thật kĩ nó cho cả hai ta nhé.

“Không được.” Nora đáp “Ổng sẽ không bao giờ trái lời các Hình tròn đâu. Anh quên cái ý tưởng đó đi đi, chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi sẽ làm ông già phình mạch mà chết rồi. Tất cả những gì tôi làm được là hoàn thành công việc trước ổng.”

Sự hoài nghi trong mắt Pentos rõ rành rành “Cô nghĩ là mình có thể tìm được tọa độ trước lão già ấy hả?” Tất nhiên là gã ngờ vực rồi. Dù đã qua lại với nhau bao lâu nhưng gã vẫn không rũ bỏ được định kiến đã ăn sâu từ lúc mới sinh là phụ nữ không phù hợp logic, dù cho Nora và Esther có chứng minh ngược lại bao lần đi nữa.

Liệu đó có phải lý do chỗ họ không có một Đa giác lệch nào cả? Bill chưa từng băn khoăn chuyện đó. Không phải là chuyện đó quan trọng hay gì cả. giờ Bill đã thấy lũ Tam giác cân nhu nhược và đần độn ra sao. Thứ duy nhất đáng giá sinh ra từ nòi của chúng chỉ có cậu.

“Có ý nào hơn không?”

Cái đó khiến gã ngậm miệng. Gã chẳng nghĩ được gì hơn thế - hay bất kì ai trong số họ có thể. Cuối cùng, mọi người đều thống nhất giải pháp tốt nhất là để Nora cố gắng tìm ra tọa độ trước. Và rồi…để xem sao đã.

“Ta cho rằng đến đây thôi vậy.” Randall nói, kết thúc buổi họp. Nhưng không phải, vì Bill biết Nora vừa giúi một vật vào tay cậu – một mẩu giấy được xếp gọn – trước khi rời đi, còn không ngoái lại nhìn cậu. Bill phải cố lắm mới chờ được đến khi mọi người về hết để đọc.

Có việc khác tôi cần cho cậu biết. Hẹn cậu ở cửa tiệm ngày mai. Đừng nói cho ai nhé.

Chà chà. Xem chừng còn gì đó ngoài những thứ vừa rồi – một bí mật. Bill thích bí mật lắm, chừng nào cậu còn là người được bật mí.

_____________________________________________________________

Nếu tội ác này không bị kìm hãm, thì sự giảm bớt từ từ của Giai cấp Hình tròn sẽ trở nên nhanh chóng, và sẽ không còn lâu nữa đến khi, giống nòi này sẽ không thể sản sinh ra một Thủ tướng Hình tròn nào nữa, và Thế giới phẳng sẽ sụp đổ.

___________________________________________________________


“Phương trình mở ra một lỗ hổng của thời gian ư?”

“Be bé cái mồm thôi Bill. Và ừ, trông nó giống vậy đấy.”

“Điên thật rồi”

“Tôi tưởng cậu là thế chứ”

“…Đành là vậy” Bill thừa nhận, nghó nhanh xung quanh. Không có ai trong cửa hàng và mấy người từ ngoài đường nhìn vào chỉ thấy cậu đang cho khách hàng xem vài món đồ, nhưng cẩn tắc vô áy náy mà “Được thôi. Một lỗ hổng thời gian. Chị vừa bảo tôi là sẽ mở một lỗ hổng thời gian bằng toán đấy.”

Nora đảo mắt “Mọi thứ về thế giới này đều thuộc toán học. Nó là chính là cấu trúc của bản thân thực tại. Có gì mà cậu phải ngạc nhiên vậy chứ.”

“Thế tại sao cha chị lại nghiên cứu một thứ như thế?”

“À rồi, nó cả tọa độ lối vào của các Hình cầu. Tôi đoán có thế. Chị thì sao?”

Bill hẳn là đã đoán đúng, và cậu không muốn vậy chút nào “…Họ không thể dùng cái phương trình đó ở nơi nào tùy ý phải không?”

“Bingo. Không, tôi cũng không tin rằng thế cũng được. Nó phải được dùng ở nơi nào mà Cấu trúc Thực tại đã mỏng sẵn rồi”

“Lối vào.”

“Chính xác.”

Cái ý tưởng các Hình tròn có thể làm gì với nó khiến cả hai im lặng một lúc. Trong tâm tưởng, Bill nghĩ đến một vài khả năng, không cái nào trong chúng dễ chịu hết. Chúng có thể du hành đến Thiên niên kỉ tiếp theo và tiêu diệt các Khối cầu, hoặc, du hành ngược về lần đầu tiên các Khối cầu đến đó và tiêu diệt họ để không còn cuộc thăm viếng nào sau đấy nữa.

Nếu chúng làm được điều đó, thì tất cả sẽ chấm dứt. Không một lời nào về Không gian ba chiều được truyền lại, không còn hồi kí hay sách vở được viết lên. Mọi tri thức sẽ thất lạc, và cậu sẽ sống cả đời không hiểu biết hay khát khao gì hết.

Bill sẽ không đời nào để việc đó xảy ra. Cậu thà chết còn hơn.

“Mấy người khác có biết không?”

“Không. Vụ này quá quan trọng, ta không thể phá hỏng được. Ta chỉ có một cơ hội thôi. Kryptos quá nhát gan, còn Hillmann lại hay bênh vực Esther. Tôi không biết ta có thể tin ảnh được không nữa.” Nàng nói, đưa cho cậu một thứ khác, một mảnh giấy “Đây là tờ phương trình. Hiện tại thì nó vô dụng. Nhưng một khi tôi đã tìm ra được lối vào, nó sẽ thay đổi mọi thứ. Nó sẽ đưa ta tới Thiên niên kỉ tiếp theo để cảnh báo các Khối cầu”

Và ngắm nhìn Không gian ba chiều, Bill nghĩ thầm nhưng không nói gì khi nhìn xuống tờ phương trình. Sẽ tới một ngày chỉ cần lướt qua là cậu sẽ hiểu hết chỗ này, nhưng giờ Bill vẫn chưa có thứ quyền năng đó. Nó quá phức tạp để cậu hiểu được, quá cao cấp, và giờ thì cậu chỉ còn cách tin vào Nora thôi.

“Chị phải vượt qua họ đấy” cậu nói. Qủa thật, đó đúng là cuộc đua với thời gian.

“Được mà”

“Cần phải để ý thời gian nữa. Kể cả họ có phát giác khi chị đã xong việc, họ vẫn có thể quay ngược thời gian và-”

“Tôi sẽ thiêu sạch toàn bộ công trình nghiên cứu của cha mình một khi đã có được tọa độ. Cả ông ta nữa nếu tôi phải thế. Chúng sẽ không có được nó đâu.”

Sự im ắng lan ra sau câu nói nhưng không lâu. Nora quay mặt đi. Giọng nàng khàn quá,  đủ để tin rằng nàng đang giấu đi thứ gì đó không muốn để lộ ra. Nhưng đó không phải chuyện của cậu, nên cậu không nói gì hết.

Sau này – thường là khi cậu không ngủ nổi, mắt nhìn những đốm lửa lập lòe của Pyronica ánh trên tường phòng giam – cậu mới ngẫm rằng hồi đó cậu sao mà dại, không hề ngờ đến khả năng ai đó sẽ phản bội họ. Rằng ai đó sẽ phun ra – dù là lỡ miệng hay sợ hãi hay bị tra khảo, và những kẻ còn lại sẽ phải gánh lấy hậu quả.

Vài kẻ chết. Vài kẻ vào ngục. Một số khác ẩn mình. Và cậu sẽ đến được Không gian ba chiều, thế này hay thế khác.

Đã có lúc, Bill không dám chắc mình là kẻ may mắn hay bất hạnh nhất trong số họ.

_______________________________________________________________


Nhiều lần Ủy ban bị quấy rầy bởi những kẻ có ý định suy đồi là đã nhận được sự khai sáng từ Thế giới khác, và tuyên bố sẽ đưa ra nơi chốn mà chúng và những kẻ khác bị đầu độc bằng bao sự điên rồ. Để giải quyết vấn đề này, Hội đồng Tối cao đã quyết định là vào ngày đầu tiên của mỗi Thiên niên kỉ, lệnh của tòa sẽ được trao cho Quận trưởng các quận ở Thế giới phẳng nhằm tìm kiếm gắt gao những kẻ lầm lạc đó, không cần bất cứ thủ tục hay đo lường nào, thủ tiêu ngay lập tức Đa giác lệch mọi loại, trừng phạt và tống giam Tam giác cân, Hình vuông hay Ngũ giác sẽ bị tống vào nhà thương điên, còn bất kì kẻ nào thuộc đẳng cấp cao hơn sẽ bị giải lên Thủ đô để Hội đồng xét xử.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét