Chương 5: Chối bỏ
Bill không tham dự buổi họp mặt tiếp theo. Hay buổi tiếp theo
nữa.
Nếu những kẻ đó quá hèn nhát để hành động với vốn hiểu biết
chúng thu thập được, tốt thôi ! Cậu
đã học được mọi thứ cần thiết từ chúng, và cậu thì không phải thằng hèn. Cậu
sẵn sàng liều mình. Chúng có thể ngồi ỳ ở đó và án binh bất động trong khi cậu
tìm ra cách thay đổi tất cả. Cậu sẽ làm được, bằng cách nào đó, dù mọi chuyện
có ra sao đi nữa.
Cậu cóc cần chúng. Cậu chẳng cần ai hết!
______________________________________________________________
Những
đọc giả đã theo chân tôi đến đây, hẳn sẽ không mấy ngạc nhiên khi nghe rằng
cuộc đời thật ảm đạm tại Thế giới phẳng. Tôi không hề, đương nhiên, có ý rằng
nơi này không có chiến tranh, mưu đồ, hỗn loạn, chia bè kéo cánh, và những sự
kiện khác khiến cho Lịch sử thú vị; hay phủ nhận cái hỗn hợp lạ lùng của vấn đề
đời sống và vấn đề Toán học, thứ liên tục đưa ra các phỏng đoán cùng những sự
xác minh ngay tức thì, truyền cho sự tồn tại của ta những say mê mà bạn vẫn
chưa thể lĩnh hội được. Từ quan điểm thẩm mĩ và nghệ thuật, tôi dám nói rằng
cuộc đời với chúng tôi quả là ảm đạm. Thực sự vô cùng ảm đạm.
_______________________________________________________________
“Tôi không dám chắc, cậu Cipher à. Ý là, tôi thích cả hai,
thật khó để lựa một cái, ngài biết đấy”
“Rồi, rõ chứ. Đen hay trắng đây. Lựa cho kĩ vào nhé.”
Người khách không hay đến sự mỉa mai trong câu hỏi của Bill,
biết sao được: làm sao một kẻ chưa từng chiêm ngưỡng sắc màu – thậm chí hình
dung được chúng có tồn tại – có thể hiểu được chứ?
Thế giới phẳng với trí
tuệ phẳng lì. Qủa là xứng đôi.
“Vâng, phải vậy rồi” Lão Lục giác nói, không mảy may rõ Bill
nghĩ gì. Lão cầm hai cái gậy ở hai tay, như đang lường xem khối lượng của chúng
vậy.
“Theo cậu cái nào ấn tượng hơn?”
“Tôi cược vào cái ông dùng để đập tơi tành kẻ khác”
Cậu làm người khách bật cười “ Ha! Biết đâu lần tới khi gặp
lại những đồng nghiệp đáng mến của mình, tôi sẽ bị cám dỗ cho xem. Làm thế thì
hại nhiều hơn lợi” Lão nói, rồi quay lại với hai cái gậy “Quyết quyết định
định” Lão lẩm bẩm, mắt nheo lại đăm chiêu, Bill phải kiềm chế lắm mới không đảo
mắt theo. Kẻ này là cũng là bác sĩ phẫu thuật đây. Nếu trí tuệ lão cũng chỉ đến
vậy khi làm việc, Bill chẳng tượng tưởng nổi được bao nhiêu bệnh nhân sống sót
ra khỏi phòng bệnh của gã nữa.
Cậu để ánh nhìn mình lang thang vô định trong khi chờ người
khách quyết định. Người cha để lại cửa hàng vốn chỉ chuyên về trang phục thượng
hạng cho cậu, và cực kì cẩn trọng với ý tưởng thay đổi đường lối hoạt động của
nơi này. Thật lòng thì, ổng cẩn trọng với mọi tư tưởng đổi mới.
“Một nghề thì sống, đống nghề thì chết” ông càu nhàu khi Bill
gợi chuyện mua lại cửa tiệm kế bên, kéo sập tường xuống để mở rộng cửa hàng, và
hai người có thể kinh doanh thêm những thứ khác ngoài nơ, nón và nữ trang rẻ
tiền.
Hiểu rộng hơn hiểu sâu
cậu nhớ mình đáp vậy, và cha cậu chỉ lảng đi không nói gì. Hiển nhiên, ngay khi
quyền sở hữu cửa hàng vừa về tay mình, cậu lập tức mua lại cửa hàng kế bên để
mở rộng cửa hàng, kệ thây xác cha mình trong mồ còn ấm. Cậu biến phần tiệm mới
thành hiệu cầm đồ, và việc kinh doanh khá trôi chảy. Thêm nữa, cậu sẽ có vài
khoản thêm từ việc cho vay ngoài nguồn cung của việc kinh doanh chính. Và việc
cò kè trả giá và thỏa thuận lúc nào cũng thú vị.
Thú vị hơn chờ một lão già khú chọn gậy, cái đó chắc luôn. Có
một người khác đang ngắm gian hàng bày biện phong phú của cậu, nhưng vì kẻ này
là Đa giác lệch, nên cậu phải ưu tiên cho lão già – dù lão rõ là đến sau và
chán đến tận tủy.
“Nếu ngài có hỏi, tôi cho rằng bản thân cái gậy không quan
trọng bằng kiểu cách của người mang nó.” Cuối cùng cậu cũng nói, lấy một cái
gậy cho mình. Cậu tựa vào nó, gẩy nhẹ vành mũ. Cậu thậm chí còn đeo cả nơ, nó
khiến cậu bảnh hẳn ra, nếu phải nhận xét “Không có ý gì đâu, nhưng trông ngài
như đang mang một cái gậy chống lưng vậy. Tôi biết ngài đẳng cấp hơn thế nhiều”
“Tôi thì có đấy”
cậu nghĩ thầm “Bằng nửa số góc nhưng thời
thượng gấp đôi ông”
Lão Lục giác bật cười “À, nhưng trước sau gì tôi chỉ là một
lão già với một cây gậy thôi” Lão nói, ngó xuống cái gậy “Cậu biết không, tôi
nghĩ tôi sẽ lấy cái đen”
“Chọn hay lắm” Bill nói, thậm chí còn nghe có vẻ thật lòng
nữa. Thế là đủ cho lão trả tiền rồi cuốn gói rồi. Bill đã ngại rằng mình sẽ
phải chờ qua giờ đóng cửa để lão chọn một trong hai cái. Nếu để lão chọn giữa
bao màu sắc, cái nào cũng nhức mắt, liệu lão sẽ còn chần chừ lâu đến mức nào
nữa?
Bill cáu bẳn. Phải thừa nhận rằng cậu có nhớ vài thứ trong
buổi họp mặt, và sắc màu là một trong số đó. Nhưng cậu đã học được cách tạo ra
chúng, và nếu cậu diễn cho đạt và kiếm được thứ mình muốn mà không bị nhòm ngó,
cậu có thể tự tạo cho mình sắc màu. Sau cùng, tiệm cầm đồ này sẽ là vỏ bọc hoàn
hảo để cậu giành được-
“Xin lỗi, thưa ngài- phiền ngài một chút ạ”
Bill nhìn lên gã Đa giác lệch đang tiến tới. Chắc gã phải đợi
lão già Lục giác kia rời đi một lúc rồi. Bill bỏ cái gậy lại về phía quầy.
“Công việc mà, phiền thế nào được” Cậu nói, tảng lờ hoàn toàn
sự thật là cậu không hề có lựa chọn : Dáng hình từ thuở cha sinh mẹ đẻ đã chôn
chân cậu ở giai cấp thương nhân trước khi cậu kịp hiểu nó là gì. “Tôi giúp được
gì cho ông đây”
“Tôi băn khoăn liệu mình có thể đem cầm một thứ không” gã Đa
giác lệch nói, đặt lên quầy một chiếc đồng hồ bỏ túi và một cái nhẫn cưới. Bill
cầm chúng lên, soi xét kĩ lưỡng. Chiếc nhẫn là thứ rẻ mạt, và cáo đồng hồ dù bề
ngoài không tệ nhưng chưa đủ cũ để coi là đồ cổ, nó chỉ đáng giá hơn mấy thứ từ
máy bán hàng tự động chút đỉnh. Bill chẳng cần cắn cũng biết nó không phải vàng
nguyên chất.
“Tôi ghét đem tin xấu lắm, nhưng trừ khi ông bù thêm ít tiền
vào-”
“Tôi còn cái này nữa” Gã đa giác lệch nói, đặt thêm một cái
nhẫn cưới khác lên quầy “Của vợ tôi đấy. Chỗ này phải đáng gì đấy chứ hả?”
“Giá trị tình cảm thôi. Thêm cái này nữa tôi cũng không trả gì đâu.” Bill lẩm bẩm, hướng tay về
phía kẻ kia, nhưng không thèm nhìn vào cái nhẫn thứ hai. “Được, tôi tò mò
rồi đấy. Sao lại đem chúng đi cầm. Cãi
nhau với bà xã à?”
Ánh mắt của Đa giác lệch kia sáng bừng lên “Con trai tôi vừa
mới sinh. Nó là một Đa giác đều. Một Tam giác đều thực sự, giống như ngài vậy!”
Rồi nó sẽ bị tước đi trước khi mấy người có thể cho nó một
cái tên, Bill nghĩ thầm, nhưng không nói ra. Cậu cau mày ngó cái nhẫn, câu hỏi
của Nora quanh quẩn trong đầu.
“Đã bao giờ cậu định
tìm về gia đình mình chưa,Bill? Ý tôi là, gia đình...ban đầu của cậu ấy?”
“…chúc mừng” cậu nghe chính mình nói “Nhưng vẫn chưa trả lời
câu hỏi của tôi - sao lại đem chúng đi cầm?”
Có lẽ chỉ do cậu tưởng tượng ra, nhìn ánh sáng trong con mắt
kia dường như đã nhạt đi “Thằng bé…nó sẽ sớm về với gia đình mới. Cũng là Đa
giác đều. Họ sẽ nuôi dạy nó nên người. Tôi chỉ mong có thể cho nó thứ gì mang
theo, ngài biết đấy.Vợ chồng tôi tự hào về nó lắm. Không biết họ có cho thằng
bé giữ không, nhưng tôi vẫn muốn thử…”
“Vẫn muốn thử phỏng? Tôi trân trọng điều đó, nhưng chỗ này
không đáng một xu. Đây, ông có thể giữ chúng” cậu nói, và đẩy mọi thứ về phía
Đa giác lệch đó, cả đôi nhẫn và cái đồng hồ bỏ túi.
“Thưa ngài, cái đồng hồ này-”
“Điếc à? Tôi nói ông có thể giữ chúng.”
Lần này gã Đa giác lệch xem chừng đã hiểu, cứ xem con mắt mở
to bàng hoàng đó là biết “Nhưng làm sao tôi dám nhận-”
“Xéo ra khỏi tiệm trước khi tôi đổi ý!”
Gã ta nhận thật, và rời đi nhanh chóng. Lại chẳng thế : Nào
giờ có ai bỏ qua cơ hội lấy đồ miễn phí. Bill cho phép mình băn khoăn liệu đứa
trẻ đó có được giữ cái đồng hồ không.
Chắc không đâu, trừ khi gia đình đó giấu đi nguồn gốc chiếc
đồng hồ: Bất kì thứ gì khuyết khích một đứa trẻ Đa giác đều tìm lại cha mẹ đẻ
của nó đều bị cấm đoán hoàn toàn. Sao phải bận tâm cho thằng bé thứ gì nó không
được giữ trừ khi họ nói dối về xuất thân của thứ đó.
Vợ chồng tôi tự hào về
nó lắm.
Tôi có thể tìm họ cho
cậu. Tôi có thể truy cập và tìm ra gia đình cậu.
Chỉ trừ giờ gã sẽ không làm thể, vì Bill không đời nào quay
về quỳ xuống cầu cạnh tên khốn đó đâu. Chẳng phải cậu muốn gã làm thế. Cậu
không muốn tìm họ. Cậu không cần ai hết.
“Tiệm đóng cửa rồi. Mai quay lại nh- ”
“…Chào Bill.”
Đó là một giọng nói quen thuộc, và một bóng hình nghiêng
nghiêng đứng sẵn ở cửa khi Bil ngoái lại.
“Kryptos?” Cậu nói, rồi tự kiềm mình lại “Thấy ngài ở đây
thật hay quá” cậu lạnh lùng thêm vào “Chắc ngài biết lối ra ở đâu rồi đấy, thưa ngài. Ngài đứng ngay cạnh nó mà.”
“Tôi chỉ muốn-”
“Tiệm đóng cửa rồi”
“Tôi không muốn mua gì đâu. Tôi chỉ-”
“Vậy ngài đâu còn lí do gì ở đây nữa, thưa ngài” cậu nói, giọng độc địa hết sức có thể. Gã chẳng nói gì
khi cậu rời đi, câm nín khi thằng anh họ của gã đấm cậu lăn quay ra, thế đấy.
Bây giờ gã lại muốn cái quỷ gì đây?
Kryptos chần chừ, nhưng không rời đi. “Cậu đâu cần gọi tôi
như vậy” cuối cùng gã nói, đóng cánh cửa lại sau lưng mình.
“Thế tôi phải gọi ngài thế nào nữa?”
“Tôi tưởng mình là bạn
bè...”
Bill khịt mũi, đảo mắt nhưng không nói thêm gì. Cuối cùng,
cậu tựa vào cái gậy và gõ nhẹ chân xuống sàn “Được thôi. Anh đến đây làm gì?”
Kryptos trông đã thư giãn phần nào “Chúng tôi bàn về những gì
đã xảy ra, và-”
“Cứ bàn tiếp đi. Mấy người chỉ biết có thế thôi mà.”
Kryptos quắc mắc giận giữ, tiến lại gần quầy. Á chà, thú vị
rồi đây: gã này thường ba phải lắm mà. “Đủ rồi đấy. Hợp lý chút đi rồi để
tôi- này!” Gã kêu lên, lùi một bước ngay khi Bill giơ cao cái gậy lên, chĩa đầu
bịt về phía gã như một thanh kiếm. Mắt gã mở trừng, khiến Bill muốn bật cười.
Nhìn gã sợ hãi thật khôi hài. “Nào nào, bình tĩnh. Làm tôi tưởng anh có gan thật” cậu nói, hạ cái gậy xuống
“Bảo tôi hợp lý thêm một lần nữa và
tôi sẽ tẩn anh vào góc mạnh đến mức biến anh thành tam giác ngược luôn. Từ từ,
anh muốn một cái không? Ba cát tuyết một cái, nhưng tôi sẽ lấy cho anh năm cát
tuyến” Cậu nói, ngả người lên cái gậy.
Kryptos cười yếu ớt “Không định mua cái gì đâu, cậu không
giận là tốt rồi.”
“Không giận một chút nào luôn.”
“Này, coi nào, nghiêm túc đấy. Mình nói chuyện chút nhé? Tôi
rất tiếc vì sự việc lúc đó. Mọi người đều thế. Kể cả Tad.” Kryptos vội thêm
vào. Bill đảo mắt. Lần nữa.
“Sao, gã luật sư sợ tôi sẽ kiện gã phỏng?”
“Ảnh đâu cố tình. Ảnh phải chịu nhiều áp lực lắm, và… cậu làm
gì đấy?”
“Đảo mắt nhiều hết mức có thể.”
“…cậu làm tôi phát rợn”
“Còn anh là một thằng hèn. Thêm tin mới ở kênh mười một” Bill
làu bàu, cuối cùng cũng dừng việc để mắt đảo tự do trong hốc mắt để nhìn chằm
chặp vào Kryptos.
“Tôi thật lòng đấy. Ảnh phải chịu đựng nhiều thứ - tất cả
những đa giác lệch ảnh không cứu được- và cậu thì cứ - thì.. ”
“Thành thực.”
“là cái gai trong mắt”
“Tốt thôi” Bill thừa nhận, khoanh tay trước ngực “Giá cái gậy
đó vừa nâng thành bảy cát tuyến”
Lần này đến phiên Kryptos đảo mắt “Cậu không nghe tôi bảo
không mua gì sao?”
“Không chút nào luôn. Chắc mẩm tôi đã làm tổn thương tâm hồn
mong manh của mấy người bữa đó, Kryptos ạ, nhưng tôi không có xạo, chẳng việc
gì phải thế nếu không bán hàng. Chúng ta phải làm gì đó, mà nếu mấy người không dám mạo hiểm- ”
“Không phải tất cả tụi tôi đâu” Kryptos buột ra. Bill chớp
mắt.
“…Tua lại coi?”
Kryptos nhìn láo liên quanh cửa hàng như sợ rằng có ai đang
nghe lén sau giá sách
“Tụi..tụi này đã bàn về những gì cậu nói hôm bữa. Randall vẫn
cho rằng vậy quá liều lĩnh trong khi chẳng có cơ may thành công nào. Pentos và
C-C-Croatoan đồng tình với lão. Cả Esther nữa.”
Xem chừng, Bill nghĩ, chỉ còn chừa lại ba cái tên “Anh bảo
tôi là não của anh và Hillmann mới mọc từ trên cây đó hả?”
“Nora nữa mà.”
“Cổ có sẵn một cái rồi.”
Kryptos thở dài, nhưng sau đó thoáng một nụ cười nhẹ. Không
phải ai ở chỗ họ cũng có mắt với miệng phân tách nhau. Khá là thú vị, nhưng
không hữu mấy: Khiến họ dễ bị đọc vị hơn nhiều với cái mồm cứ vặn xoắn giật cục
suốt ngày.
“Vậy, ít nhất cậu cũng định nghe tụi này đã chứ?”
Ừ thì cậu cũng chẳng mất gì ngoài chút thời gian.
“…vậy cũng được. Nhưng cần chút gì đấy nếu anh muốn tuần sau
tôi quay lại và không đấm lòi mắt ông anh họ của anh” Cậu chợt nghĩ ra, khoanh
tay trước ngực. Kryptos chưa phải luật sư tốt nhất hiện tại, nhưng chắc cũng đủ
đề luồn lách kiếm được chỗ thông tin Tad nhử cậu hôm nọ “Tôi muốn anh tìm một
người.”
_______________________________________________________________
Học
thuyết của các Hình tròn có thể tóm gọn lại trong một cậu “Hãy tuân theo Hình
dạng của ngươi”[…] Các Hình tròn có công
lớn trong việc ngăn chặn hiệu quả những kẻ dị giáo dẫn dắt kẻ khác phí phạm
thời gian và tình cảm cho niềm tin hão huyền rằng đường đời phụ thuộc vào ý
chí, nỗ lực, rèn luyện, sự cổ vũ, khen thưởng hay bất cứ thứ gì trừ Hình dạng.
_____________________________________________________________
Tới lúc Bill đến được địa chỉ Kryptos đưa cho, cậu đã có dư
giả thời gian cho một bài diễn thuyết nho nhỏ trong đầu. Chỉ trừ cậu không
chuẩn bị gì hết mà sẽ ứng biến.
Tin kế tiếp, nước thì ướt.
Ngôi nhà có hình bát giác, như mọi căn nhà khác, nhưng nhỏ
hơn nhà của Bill nhiều. Cả cổ hơn nữa. Từ tường đến cửa đền cũ mèm. Có Hình
tròn mới biết đã bao thế hệ sinh sống tại đây, chết dần chết mòn mà không được
biết hay thấy gì hơn cái công việc chết bằm được xếp sẵn cho họ. Cho tới ngày
cậu sinh ra. Hình dáng và số đo góc của cậu chính là tấm vé biến khỏi nơi đó.
Đáng lẽ cậu không được phép quay lại.
Có lẽ đó mới là lí do cậu quay về đây.
Cậu gõ cửa, sau một lúc không thấy động tĩnh gì. Rồi, khi cậu
chuẩn bị gõ phát nữa, có tiếng bước chân lại gần và cánh cửa mở.
Tam giác cân trước mặt cao hơn cậu, hầu hết họ đều thế - là
do đỉnh quá nhọn - và dấu vết già nua hiện lên qua những nếp nhăn trên mắt gã.
Gã nhìn Bill, đứng người một lúc “Chúng tôi không mua gì đâu.”
…Ừ thì tất nhiên gã sẽ tưởng cậu định bán hàng rồi. Chẳng có
nhiều lý do một thương nhân xuất hiện trước cửa nhà tầng lớp thấp kém nhất.
Nhưng mà bị gạt đi như vậy vẫn khó chịu thật.
“Ông không trả nổi thứ rẻ tiền nhất ở chỗ tôi đâu, nên không
cần lo lắng. Tôi không đến để chào hàng.” Cậu càu nhàu, khoát tay trước ngực.
Nếu câu nói đó có xúc phạm gã, thì Tam giác cân đó cũng không biểu hiện ra mặt.
Tam giác cân quen với chuyện đó quá rồi. Gã chỉ nhìn cậu trì độn và Bill tự cho
phép mình tiếp tục.
“Ông Zeebub phải không?” Cậu hỏi, và kẻ kia gật đầu.
“Vâng. Ngài là-”
“Qúy danh là Bill Cipher”
Gã cau mày bối rối nhưng không tỏ vẻ nhớ ra gì. Cũng có lí :
nếu liên lạc mà bị cấm thì chắc gì họ đã được biết tên gia đình đã nuôi dạy
cậu-
“Lou à, ai đấy
mình?”
Cánh cửa mở rộng
thêm chút nữa. Một phụ nữ giờ đang đứng ở của nhìn cậu cảnh giác. Theo thói
quen là nhiều – chút lịch thiệp luôn giúp cậu bán được hàng - Bill vươn tay hẩy
nhẹ cái mũ “ Bill Cipher” Cậu nói.
“Thực quý phái” bà
nói, không tỏ vẻ gì như thế cả “Ngọn gió nào đưa ngài tới đây?”
Bill nhún vai “Con
cho rằng đã đến lúc mình nên ghé chào hai người.”
Mắt bà nheo lại
đầy lưỡng lự. Lạ thay, bà trông khó gần hơn chồng mình nhiều “…chúng ta biết
nhau à?”
“Vâng, mẹ có sinh
con ra hồi nào đó.”
Được lắm, Cipher ạ. Cú đó được lắm.
Người phụ nữ nhìn
chằm chằm. Gã đàn ông cũng thế. Bill tiến lên một chút.
Có lẽ cậu nên cho
họ chút thời gian rồi mới giáng cái tin trời đánh này xuống “..Hai người định
mời con ít sô cô la hay gì đấy chứ h-”
“Ngài lầm rồi. Chúng tôi không có đứa con trai nào hết.”
…từ từ, sao cơ?
Bill chớp mắt, trong một lúc chỉ có thể nhìn Tam giác cân kia
đi vào bên trong – nhưng cậu hoàn hồn lại vừa kịp để chặn cái gậy không cho
người phụ nữ đóng cửa.
“Khoan, khoan, chờ chút đã. Tôi đang tìm ông bà Zeebub, và
ông kia bảo-”
“Đúng là chúng tôi” Người phụ nữ ngắt lời cậu “Nhưng ngài lầm
rồi, thưa ngài. Chúng tôi chưa từng có con trai”
Trong một khoảnh khắc – chỉ một khoảnh khắc thôi – Bill cho
rằng Kryptos còn đần hơn cậu tưởng, và
gã đã kiếm nhầm tên cho cậu. Nhưng rồi ánh mắt cả hai gặp nhau, và một thứ gì
đó ứa ra từ mắt bà ấy và vỡ tan trên mặt đất. Rồi bà nói lần nữa với giọng
nghẹn ngào kì lạ.
“Ngài không nên ở đây. Xin đi giùm đi cho.”
Bill phát cáu “Thật đấy à? Thế thôi sao? Mẹ chưa thấy con từ
ngày mới sinh, và giờ mẹ chỉ bảo con biến đi-”
“Ngài sẽ mất mọi thứ mất. Làm ơn, hãy hợp lí chút đi!”
Hợp lí.
Một tiếng cười vang lên, mất một lúc Bill mới nhận ra nó phát
ra từ cậu. Nhận ra rồi, cậu thậm chí còn cười to hơn nữa.
Địa vị xã hội phụ thuộc
vào cạnh và góc của anh – cái đó cũng hợp lý luôn. Cướp đứa trẻ Đa giác đều từ
tay gia đình Tam giác cân của nó, rồi giao cho gia đình Đa giác đều khác nuôi
quá hợp lý chứ lại.
Khắc nghiệt đấy, nhưng
luật là luật.
“Hahaha! Bà biết không! Đúng đấy” Bill nói, gạt nước mắt vì
cười quá nhiều đi “Phải, mấy người đều đúng hết. Tôi chả có dây mơ rễ má gì với
nòi mới người cả. Mấy người ở đáy xã hội vì mấy người không đáng gì hơn thế
hết.” cậu nói, giật mạnh cái gậy lại “Chúc hai người một ngày hợp lí” cậu thêm
vào, rồi quay lưng bước đi.
Cậu không nghe thấy tiếng cửa đóng lại, nhưng không quan
trọng và cậu từ chối nhìn lại.
______________________________________________________________
Với
hoàn cảnh hiện tại, Cánh Đàn ông chúng ta có kiểu nói ngước đôi, gần như là cả
trong suy nghĩ lẫn ra ngoài miệng. Với phụ nữ, ta nói “Tình yêu” “Trách nhiệm” “Đúng”
“Sai” “Thương xót” “Hi vọng” những khái niệm cảm xúc mà vô lý về mặt toán học,
những thứ hão huyền không có mục đích gì hơn ngoài kiểm soát sự gia tăng của
giống cái; nhưng giữa chúng ta, và trong sách vở, chúng ta có vốn từ vựng khác
hẳn, hay tôi muốn nói, cả thành ngữ nữa: “Tình yêu” của họ trở thành “Lợi nhuận
được thấy trước” ; “Bổn phận” trở thành “tất yếu” hay “đúng đắn”, và những cụm
khác được biến đổi tương tự. Bill không tham dự buổi họp mặt tiếp theo. Hay buổi tiếp theo
nữa.
Nếu những kẻ đó quá hèn nhát để hành động với vốn hiểu biết
chúng thu thập được, tốt thôi ! Cậu
đã học được mọi thứ cần thiết từ chúng, và cậu thì không phải thằng hèn. Cậu
sẵn sàng liều mình. Chúng có thể ngồi ỳ ở đó và án binh bất động trong khi cậu
tìm ra cách thay đổi tất cả. Cậu sẽ làm được, bằng cách nào đó, dù mọi chuyện
có ra sao đi nữa.
Cậu cóc cần chúng. Cậu chẳng cần ai hết!
__________________________________________________________________
Những
đọc giả đã theo chân tôi đến đây, hẳn sẽ không mấy ngạc nhiên khi nghe rằng
cuộc đời thật ảm đạm tại Thế giới phẳng. Tôi không hề, đương nhiên, có ý rằng
nơi này không có chiến tranh, mưu đồ, hỗn loạn, chia bè kéo cánh, và những sự
kiện khác khiến cho Lịch sử thú vị; hay phủ nhận cái hỗn hợp lạ lùng của vấn đề
đời sống và vấn đề Toán học, thứ liên tục đưa ra các phỏng đoán cùng những sự
xác minh ngay tức thì, truyền cho sự tồn tại của ta những say mê mà bạn vẫn
chưa thể lĩnh hội được. Từ quan điểm thẩm mĩ và nghệ thuật, tôi dám nói rằng
cuộc đời với chúng tôi quả là ảm đạm. Thực sự vô cùng ảm đạm.
__________________________________________________________________
“Tôi không dám chắc, ngài Cipher à. Ý là, tôi thích cả hai,
thật khó để lựa một cái, ngài biết đấy”
“Rồi, rõ chứ. Đen hay trắng đây. Lựa cho kĩ vào nhé.”
Người khách không hay đến sự mỉa mai trong câu hỏi của Bill,
biết sao được: làm sao một kẻ chưa từng chiêm ngưỡng sắc màu – thậm chí hình
dung được chúng có tồn tại – có thể hiểu được chứ?
Thế giới phẳng với trí
tuệ phẳng lì. Qủa là xứng đôi.
“Vâng, phải vậy rồi” Lão Lục giác nói, không mảy may rõ Bill
nghĩ gì. Lão cầm hai cái gậy ở hai tay, như đang lường xem khối lượng của chúng
vậy.
“Theo ngài cái nào ấn tượng hơn?”
“Tôi cược vào cái ông dùng để đập tơi tành kẻ khác”
Cậu làm người khách bật cười “ Ha! Biết đâu lần tới khi gặp
lại những đồng nghiệp đáng mến của mình, tôi sẽ bị cám dỗ cho xem. Làm thế thì
hại nhiều hơn lợi” Laoz nói, rồi quay lại với hai cái gậy “Quyết quyết định
định” Lão lẩm bẩm, mắt nheo lại đăm chiêu, Bill phải kiềm chế lắm mới không đảo
mắt theo. Kẻ này là cũng là bác sĩ phẫu thuật đây. Nếu trí tuệ lão cũng chỉ đến
vậy khi làm việc, Bill chẳng tượng tưởng nổi được bao nhiêu bệnh nhân sống sót
ra khỏi phòng bệnh của gã nữa.
Cậu để ánh nhìn mình lang thang vô định trong khi chờ người
khách quyết định. Người cha để lại cửa hàng vốn chỉ chuyên về trang phục thượng
hạng cho cậu, và cực kì cẩn trọng với ý tưởng thay đổi đường lối hoạt động của
nơi này. Thật lòng thì, ổng cẩn trọng với mọi tư tưởng đổi mới.
“Một nghề thì sống, đống nghề thì chết” ông càu nhàu khi Bill
gợi chuyện mua lại cửa tiệm kế bên, kéo sập tường xuống để mở rộng cửa hàng, và
hai người có thể kinh doanh thêm những thứ khác ngoài nơ, nón và nữ trang rẻ
tiền.
Hiểu rộng hơn hiểu sâu
cậu nhớ mình đáp vậy, và cha cậu chỉ lảng đi không nói gì. Hiển nhiên, ngay khi
quyền sở hữu cửa hàng vừa về tay mình, cậu lập tức mua lại cửa hàng kế bên để
mở rộng cửa hàng, kệ thây xác cha mình trong mồ còn ấm. Cậu biến phần tiệm mới
thành hiệu cầm đồ, và việc kinh doanh khá trôi chảy. Thêm nữa, cậu sẽ có vài
khoản thêm từ việc cho vay ngoài nguồn cung của việc kinh doanh chính. Và việc
cò kè trả giá và thỏa thuận lúc nào cũng thú vị.
Thú vị hơn chờ một lão già khú chọn gậy, cái đó chắc luôn. Có
một người khác đang ngắm gian hàng bày biện phong phú của cậu, nhưng vì kẻ này
là Đa giác lệch, nên cậu phải ưu tiên cho lão già – dù lão rõ là đến sau và
chán đến tận tủy.
“Nếu ngài có hỏi, tôi cho rằng bản thân cái gậy không quan
trọng bằng kiểu cách của người mang nó.” Cuối cùng cậu cũng nói, lấy một cái
gậy cho mình. Cậu tựa vào nó, gẩy nhẹ vành mũ. Cậu thậm chí còn đeo cả nơ, nó
khiến cậu bảnh hẳn ra, nếu phải nhận xét “Không có ý gì đâu, nhưng trông ngài
như đang mang một cái gậy chống lưng vậy. Tôi biết ngài đẳng cấp hơn thế nhiều”
“Tôi thì có đấy”
cậu nghĩ thầm “Bằng nửa số góc nhưng thời
thượng gấp đôi ông”
Lão Lục giác bật cười “À, nhưng trước sau gì tôi chỉ là một
lão già với một cây gậy thôi” Lão nói, ngó xuống cái gậy “Cậu biết không, tôi
nghĩ tôi sẽ lấy cái đen”
“Chọn hay lắm” Bill nói, thậm chí còn nghe có vẻ thật lòng
nữa. Thế là đủ cho lão trả tiền rồi cuốn gói rồi. Bill đã ngại rằng mình sẽ
phải chờ qua giờ đóng cửa để lão chọn một trong hai cái. Nếu để lão chọn giữa
bao màu sắc, cái nào cũng nhức mắt, liệu lão sẽ còn chần chừ lâu đến mức nào
nữa?
Bill cáu bẳn. Phải thừa nhận rằng cậu có nhớ vài thứ trong
buổi họp mặt, và sắc màu là một trong số đó. Nhưng cậu đã học được cách tạo ra
chúng, và nếu cậu diễn cho đạt và kiếm được thứ mình muốn mà không bị nhòm ngó,
cậu có thể tự tạo cho mình sắc màu. Sau cùng, tiệm cầm đồ này sẽ là vỏ bọc hoàn
hảo để cậu giành được-
“Xin lỗi, thưa ngài- phiền ngài một chút ạ”
Bill nhìn lên gã Đa giác lệch đang tiến tới. Chắc gã phải đợi
lão già Lục giác kia rời đi một lúc rồi. Bill bỏ cái gậy lại về phía quầy.
“Công việc mà, phiền thế nào được” Cậu nói, tảng lờ hoàn toàn
sự thật là cậu không hề có lựa chọn : Dáng hình từ thuở cha sinh mẹ đẻ đã chôn
chân cậu ở giai cấp thương nhân trước khi cậu kịp hiểu nó là gì. “Tôi giúp được
gì cho ông đây”
“Tôi băn khoăn liệu mình có thể đem cầm một thứ không” gã Đa
giác lệch nói, đặt lên quầy một chiếc đồng hồ bỏ túi và một cái nhẫn cưới. Bill
cầm chúng lên, soi xét kĩ lưỡng. Chiếc nhẫn là thứ rẻ mạt, và cáo đồng hồ dù bề
ngoài không tệ nhưng chưa đủ cũ để coi là đồ cổ, nó chỉ đáng giá hơn mấy thứ từ
máy bán hàng tự động chút đỉnh. Bill chẳng cần cắn cũng biết nó không phải vàng
nguyên chất.
“Tôi ghét đem tin xấu lắm, nhưng trừ khi ông bù thêm ít tiền
vào-”
“Tôi còn cái này nữa” Gã đa giác lệch nói, đặt thêm một cái
nhẫn cưới khác lên quầy “Của vợ tôi đấy. Chỗ này phải đáng gì đấy chứ hả?”
“Giá trị tình cảm thôi. Thêm cái này nữa tôi cũng không trả gì đâu.” Bill lẩm bẩm, hướng tay về
phía kẻ kia, nhưng không thèm nhìn vào cái nhẫn thứ hai. “Được, tôi tò mò
rồi đấy. Sao lại đem chúng đi cầm. Cãi
nhau với bà xã à?”
Ánh nhìn của Đa giác lệch kia sáng bừng lên “Con trai tôi vừa
mới sinh. Nó là một Đa giác đều. Một Tam giác đều thực sự, giống như ngài vậy!”
Rồi nó sẽ bị tước đi trước khi mấy người có thể cho nó một
cái tên, Bill nghĩ thầm, nhưng không nói ra. Cậu cau mày ngó cái nhẫn, câu hỏi
của Nora quanh quẩn trong đầu
“Đã bao giờ cậu định
tìm về gia đình mình chưa,Bill? Ý tôi là, gia đình...ban đầu của cậu ấy?”
“…chúc mừng” cậu nghe chính mình nói “Nhưng vẫn chưa trả lời
câu hỏi của tôi - sao lại đem chúng đi cầm?”
Có lẽ chỉ do cậu tưởng tượng ra, nhìn ánh sáng trong con mắt
kia dường như đã nhạt đi “Thằng bé…nó sẽ sớm về với gia đình mới. Cũng là Đa
giác đều. Họ sẽ nuôi dạy nó nên người. Tôi chỉ mong có thể cho nó thứ gì mang
theo, ngài biết đấy.Vợ chồng tôi tự hào về nó lắm. Không biết họ có cho thằng
bé giữ không, nhưng tôi vẫn muốn thử…”
“Vẫn muốn thử phỏng? Tôi trân trọng điều đó, nhưng chỗ này
không đáng một xu. Đây, ông có thể giữ chúng” cậu nói, và đẩy mọi thứ về phía
Đa giác lệch đó, cả đôi nhẫn và cái đồng hồ bỏ túi.
“Thưa ngài, cái đồng hồ này-”
“Điếc à? Tôi nói ông có thể giữ chúng”
Lần này gã Đa giác lệch xem chừng đã hiểu, cứ xem con mắt mở
to bàng hoàng đó là biết “Nhưng làm sao tôi dám nhận-”
“Xéo ra khỏi tiệm trước khi tôi đổi ý!”
Gã ta nhận thật, và rời đi nhanh chóng. Lại chẳng thế : Nào
giờ có ai bỏ qua cơ hội lấy đồ miễn phí. Bill cho phép mình băn khoăn liệu đứa
trẻ đó có được giữ cái đồng hồ không.
Chắc không đâu, trừ khi gia đình đó giấu đi nguồn gốc chiếc
đồng hồ: Bất kì thứ gì khuyết khích một đứa trẻ Đa giác đều tìm lại cha mẹ đẻ
của nó đều bị cấm đoán hoàn toàn. Sao phải bận tâm cho thằng bé thứ gì nó không
được giữ trừ khi họ nói dối về xuất thân của thứ đó.
Vợ chồng tôi tự hào về
nó lắm.
Tôi có thể tìm họ cho
cậu. Tôi có thể truy cập và tìm ra gia đình cậu
Chỉ trừ giờ gã sẽ không làm thể, vì Bill không đời nào quay
về quỳ xuống cầu cạnh tên khốn đó đâu. Chẳng phải cậu muốn gã làm thế. Cậu
không muốn tìm họ. Cậu không cần ai hết.
“Tiệm đóng cửa rồi. Mai quay lại nh- ”
“…Chào Bill”
Đó là một giọng nói quen thuộc, và một bóng hình nghiêng
nghiêng đứng sẵn ở cửa khi Bil ngoái lại.
“Kryptos?” Cậu nói, rồi tự kiềm mình lại “Thấy ngài ở đây
thật hay quá” cậu lạnh lùng thêm vào “Chắc ngài biết lối ra ở đâu rồi đấy, thưa ngài. Ngài đứng ngay cạnh nó mà.”
“Tôi chỉ muốn-”
“Tiệm đóng cửa rồi”
“Tôi không muốn mua gì đâu. Tôi chỉ-”
“Vậy ngài đâu còn lí do gì ở đây nữa, thưa ngài” cậu nói, giọng độc địa hết sức có thể. Gã chẳng nói gì
khi cậu rời đi, câm nín khi thằng anh họ của gã đấm cậu lăn quay ra, thế đấy.
Bây giờ gã lại muốn cái quỷ gì đây?
Kryptos chần chừ, nhưng không rời đi. “Cậu đâu cần gọi tôi
như vậy” cuối cùng gã nói, đóng cánh cửa lại sau lưng mình.
“Thế tôi phải gọi ngài thế nào nữa?”
“Tôi tưởng mình là bạn
bè..”
Bill khịt mũi, đảo mắt nhưng không nói thêm gì. Cuối cùng,
cậu tựa vào cái gậy và gõ nhẹ chân xuống sàn “Được thôi. Anh đến đây làm gì?”
Kryptos trông đã thư giãn phần nào “Chúng tôi bàn về những gì
đã xảy ra, và-”
“Cứ bàn tiếp đi. Mấy người chỉ biết có thế thôi mà”
Kryptos quắc mắc giận giữ, tiến lại gần quầy. Á chà, thú vị
rồi đây: gã này thường ba phải lắm mà. “Đủ rồi đấy. Biết điều chút đi rồi để
tôi- này!” Gã kêu lên, lùi một bước ngay khi Bill giơ cao cái gậy lên, chĩa đầu
bịt về phía gã như một thanh kiếm. Mắt gã mở trừng, khiến Bill muốn bật cười.
Nhìn gã sợ hãi thật khôi hài.
“Nào nào, bình tĩnh. Làm tôi tưởng anh có gan thật” cậu nói, hạ cái gậy xuống “Bảo tô biết điều thêm một lần nữa và tôi sẽ tẩn anh vào góc mạnh đến mức biến anh thành tam giác ngược luôn. Từ từ, anh muốn một cái không? Ba cát tuyết một cái, nhưng tôi sẽ lấy cho anh năm cát tuyến” Cậu nói, ngả người lên cái gậy.
“Nào nào, bình tĩnh. Làm tôi tưởng anh có gan thật” cậu nói, hạ cái gậy xuống “Bảo tô biết điều thêm một lần nữa và tôi sẽ tẩn anh vào góc mạnh đến mức biến anh thành tam giác ngược luôn. Từ từ, anh muốn một cái không? Ba cát tuyết một cái, nhưng tôi sẽ lấy cho anh năm cát tuyến” Cậu nói, ngả người lên cái gậy.
Kryptos cười yếu ớt “Không định mua cái gì đâu, cậu không
giận là tốt rồi.”
“Không giận một chút nào luôn.”
“Này, coi nào, nghiêm túc đấy. Mình nói chuyện chút nhé? Tôi
rất tiếc vì sự việc lúc đó. Mọi người đều thế. Kể cả Tad.” Kryptos vội thêm
vào. Bill đảo mắt. Lần nữa.
“Sao, gã luật sư sợ tôi sẽ kiện gã phỏng?”
“Ảnh đâu cố tình. Ảnh phải chịu nhiều áp lực lắm, và… cậu làm
gì đấy?”
“Đảo mắt nhiều hết mức có thể.”
“…cậu làm tôi phát rợn”
“Còn anh là một thằng hèn. Thêm tin mới ở kênh mười một” Bill
làu bàu, cuối cùng cũng dừng việc để mắt đảo tự do trong hốc mắt để nhìn chằm
chặp vào Kryptos.
“Tôi thật lòng đấy. Ảnh phải chịu đựng nhiều thứ - tất cả
những đa giác lệch ảnh không cứu được- và cậu thì cứ - thì.. ”
“Thành thực.”
“là cái gai trong mắt”
“Tốt thôi” Bill thừa nhận, khoanh tay trước ngực “Giá cái gậy
đó vừa nâng thành bảy cát tuyến”
Lần này đến phiên Kryptos đảo mắt “Cậu không nghe tôi bảo
không mua gì sao?”
“Không chút nào luôn. Chắc mẩm tôi đã làm tổn thương tâm hồn
mong manh của mấy người bữa đó, Kryptos ạ, nhưng tôi không có xạo, chẳng việc
gì phải thế nếu không bán hàng. Chúng ta phải làm gì đó, mà nếu mấy người không dám mạo hiểm- ”
“Không phải tất cả tụi tôi đâu” Kryptos buột ra. Bill chớp
mắt.
“…Tua lại coi?”
Kryptos nhìn láo liên quanh cửa hàng như sợ rằng có ai đang
nghe lén sau giá sách
“Tụi..tụi này đã bàn về những gì cậu nói hôm bữa. Randall vẫn
cho rằng vậy quá liều lĩnh trong khi chẳng có cơ may thành công nào. Pentos và
C-C-Croatoan đồng tình với lão. Cả Esther nữa.”
Xem chừng, Bill nghĩ, chỉ còn chừa lại ba cái tên “Anh bảo
tôi là não của anh và Hillmann mới mọc từ trên cây đó hả?”
“Nora nữa mà”
“Cổ có sẵn một cái rồi”
Kryptos thở dài, nhưng sau đó thoáng một nụ cười nhẹ. Không
phải ai ở chỗ họ cũng có mắt với miệng phân tách nhau. Khá là thú vị, nhưng
không hữu mấy: Khiến họ dễ bị đọc vị hơn nhiều với cái mồm cứ vặn xoắn giật cục
suốt ngày.
“Vậy, ít nhất cậu cũng định nghe tụi này đã chứ?”
Ừ thì cậu cũng chẳng mất gì ngoài chút thời gian.
“…vậy cũng được. Nhưng cần chút gì đấy nếu anh muốn tuần sau
tôi quay lại và không đấm lòi mắt ông anh họ của anh” Cậu chợt nghĩ ra, khoanh
tay trước ngực. Kryptos chưa phải luật sư tốt nhất hiện tại, nhưng chắc cũng đủ
đề luồn lách kiếm được chỗ thông tin Tad nhử cậu hôm nọ “Tôi muốn anh tìm một
người.”
_______________________________________________________________
Học
thuyết của các Hình tròn có thể tóm gọn lại trong một cậu “Hãy tuân theo Hình
dạng của ngươi”[…] Các Hình tròn có công
lớn trong việc ngăn chặn hiệu quả những kẻ dị giáo dẫn dắt kẻ khác phí phạm
thời gian và tình cảm cho niềm tin hão huyền rằng đường đời phụ thuộc vào ý
chí, nỗ lực, rèn luyện, sự cổ vũ, khen thưởng hay bất cứ thứ gì trừ Hình dạng.
_____________________________________________________________
Tới lúc Bill đến được địa chỉ Kryptos đưa cho, cậu đã có dư
giả thời gian cho một bài diễn thuyết nho nhỏ trong đầu. Chỉ trừ cậu không
chuẩn bị gì hết mà sẽ ứng biến.
Tin kế tiếp, nước thì ướt.
Ngôi nhà có hình bát giác, như mọi căn nhà khác, nhưng nhỏ
hơn nhà của Bill nhiều. Cả cổ hơn nữa. Từ tường đến cửa đền cũ mèm. Có Hình
tròn mới biết đã bao thế hệ sinh sống tại đây, chết dần chết mòn mà không được
biết hay thấy gì hơn cái công việc chết bằm được xếp sẵn cho họ. Cho tới ngày
cậu sinh ra. Hình dáng và số đo góc của cậu chính là tấm vé biến khỏi nơi đó.
Đáng lẽ cậu không được phép quay lại.
Có lẽ đó mới là lí do cậu quay về đây.
Cậu gõ cửa, sau một lúc không thấy động tĩnh gì. Rồi, khi cậu
chuẩn bị gõ phát nữa, có tiếng bước chân lại gần và cánh cửa mở.
Tam giác cân trước mặt cao hơn cậu, hầu hết họ đều thế - là
do đỉnh quá nhọn - và dấu vết già nua hiện lên qua những nếp nhăn trên mắt gã.
Gã nhìn Bill, đứng người một lúc “Chúng tôi không mua gì đâu.”
…Ừ thì tất nhiên gã sẽ tưởng cậu định bán hàng rồi. Chẳng có
nhiều lý do một thương nhân xuất hiện trước cửa nhà tầng lớp thấp kém nhất.
Nhưng mà bị gạt đi như vậy vẫn khó chịu thật.
“Ông không trả nổi thứ rẻ tiền nhất ở chỗ tôi đâu, nên không
cần lo lắng. Tôi không đến để chào hàng.” Cậu càu nhàu, khoát tay trước ngực.
Nếu câu nói đó có xúc phạm gã, thì Tam giác cân đó cũng không biểu hiện ra mặt.
Tam giác cân quen với chuyện đó quá rồi. Gã chỉ nhìn cậu trì độn và Bill tự cho
phép mình tiếp tục.
“Ông Zeebub phải không?” Cậu hỏi, và kẻ kia gật đầu.
“Vâng. Ngài là-”
“Qúy danh là Bill Cipher”
Gã cau mày bối rối nhưng không tỏ vẻ nhớ ra gì. Cũng có lí :
nếu liên lạc mà bị cấm thì chắc gì họ đã được biết tên gia đình đã nuôi dạy
cậu-
“Lou à, ai đấy
mình?”
Cánh cửa mở rộng
thêm chút nữa. Một phụ nữ giờ đang đứng ở của nhìn cậu cảnh giác. Theo thói
quen là nhiều – chút lịch thiệp luôn giúp cậu bán được hàng - Bill vươn tay hẩy
nhẹ cái mũ “ Bill Cipher” Cậu nói.
“Thực quý phái” bà
nói, không tỏ vẻ gì như thế cả “Ngọn gió nào đưa ngài tới đây?”
Bill nhún vai “Con
cho rằng đã đến lúc mình nên ghé chào hai người.”
Mắt bà nheo lại
đầy lưỡng lự. Lạ thay, bà trông khó gần hơn chồng mình nhiều “…chúng ta biết
nhau à?”
“Vâng, mẹ có sinh
con ra hồi nào đó.”
Được lắm, Cipher ạ. Cú đó được lắm.
Người phụ nữ nhìn
chằm chằm. Gã đàn ông cũng thế. Bill tiến lên một chút.
Có lẽ cậu nên cho
họ chút thời gian rồi mới giáng cái tin trời đánh này xuống “..Hai người định
mời con ít sô cô la hay gì đấy chứ h-”
“Ngài lầm rồi. Chúng tôi không có đứa con trai nào hết.”
…từ từ, sao cơ?
Bill chớp mắt, trong một lúc chỉ có thể nhìn Tam giác cân kia
đi vào bên trong – nhưng cậu hoàn hồn lại vừa kịp để chặn cái gậy không cho
người phụ nữ đóng cửa.
“Khoan, khoan, chờ chút đã. Tôi đang tìm ông bà Zeebub, và
ông kia bảo-”
“Đúng là chúng tôi” Người phụ nữ ngắt lời cậu “Nhưng ngài lầm
rồi, thưa ngài. Chúng tôi chưa từng có con trai”
Trong một khoảnh khắc – chỉ một khoảnh khắc thôi – Bill cho
rằng Kryptos còn đần hơn cậu tưởng, và
gã đã kiếm nhầm tên cho cậu. Nhưng rồi ánh mắt cả hai gặp nhau, và một thứ gì
đó ứa ra từ mắt bà ấy và vỡ tan trên mặt đất. Rồi bà nói lần nữa với giọng
nghẹn ngào kì lạ.
“Ngài không nên ở đây. Xin đi giùm đi cho.”
Bill phát cáu “Thật đấy à? Thế thôi sao? Mẹ chưa thấy con từ
ngày mới sinh, và giờ mẹ chỉ bảo con biến đi-”
“Ngài sẽ mất mọi thứ mất. Làm ơn, hãy hợp lý chút đi!”
Hợp lý.
Một tiếng cười vang lên, mất một lúc Bill mới nhận ra nó phát
ra từ cậu. Nhận ra rồi, cậu thậm chí còn cười to hơn nữa.
Địa vị xã hội phụ thuộc
vào cạnh và góc của anh – cái đó cũng hợp lý luôn. Cướp đứa trẻ Đa giác đều từ
tay gia đình Tam giác cân của nó, rồi giao cho gia đình Đa giác đều khác nuôi
quá hợp lý chứ lại.
Khắc nghiệt đấy, nhưng
luật là luật.
“Hahaha! Bà biết không! Đúng đấy” Bill nói, gạt nước mắt vì
cười quá nhiều đi “Phải, mấy người đều đúng hết. Tôi chả có dây mơ rễ má gì với
nòi mới người cả. Mấy người ở đáy xã hội vì mấy người không đáng gì hơn thế
hết.” cậu nói, giật mạnh cái gậy lại “Chúc hai người một ngày hợp lý” cậu thêm
vào, rồi quay lưng bước đi.
Cậu không nghe thấy tiếng cửa đóng lại, nhưng không quan
trọng, cậu từ chối nhìn lại.
__________________________________________________________
Với
hoàn cảnh hiện tại, Cánh Đàn ông chúng ta có kiểu nói ngước đôi, gần như là cả
trong suy nghĩ lẫn ra ngoài miệng. Với phụ nữ, ta nói “Tình yêu” “Trách nhiệm” “Đúng”
“Sai” “Thương xót” “Hi vọng” những khái niệm cảm xúc mà vô lý về mặt toán học,
những thứ hão huyền không có mục đích gì hơn ngoài kiểm soát sự gia tăng của
giống cái; nhưng giữa chúng ta, và trong sách vở, chúng ta có vốn từ vựng khác
hẳn, hay tôi muốn nói, cả thành ngữ nữa: “Tình yêu” của họ trở thành “Lợi nhuận
được thấy trước” ; “Bổn phận” trở thành “tất yếu” hay “đúng đắn”, và những cụm
khác được biến đổi tương tự.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét