Chương 4: Hợp lí
Tôi
nghe thấy nhiều giọng nói trên phố kêu gào sự câm lặng. Rồi đến những giọng nói
to hơn thế nữa. Là lời tuyên cáo của Sứ giả. Tôi nhận thấy giọng nói của Nghị
quyết Hội đồng, tận hưởng tất cả những sự bắt bớ, tống giam và xử tử bất kì kẻ
nào dám làm đồi bại trí óc kẻ khác bằng ảo tưởng, và dám tuyên bố rằng mình đã
nhận được sự khai sáng từ Thế giới khác.
_____________________________________________________________
“Này, anh có định gõ cửa hay không đây? Tôi không có cả đêm
đâu”
“Ối!”
Bill thấy đôi chút tự mãn khi Hình vuông trước mặt cậu – Một
hình vuông nghiêng, hơi kì quặc nhưng cũng chẳng đến mức chưa nghe tới – hét
toáng một cái rồi nhảy dựng lên. Gã quay sang nhìn cậu, mắt trợn tròn, tì vào
cửa tiệm sách. Gã đã đứng đó được một lúc, không hề nhận ra Bill ở ngay sau
lưng, như thể gã đang gom hết can đảm để gõ cửa vậy.
Chỉ trừ rằng Bill không có đủ kiên nhẫn mà chờ gã.
“Bạn của Randall phải không?” Biết là đúng vậy, Bill dễ dàng
đoán được gã cũng ở đây vì buổi họp mặt, không thì sao phải căng thẳng vậy chứ.
Người kia nhìn thư giãn phần nào “Cậu biết ổng à?” Gã hỏi
bằng giọng lít nhít như chuột, đến mà hài hước. Cậu phải cố nhịn không cười
thành tiếng.
“À phải, lão mời tôi nhập cuộc vui. Tôi có cầm theo ít
Martini bá cháy luôn” Cậu nói, và cái đó khiến gã bình tĩnh hơn nhiều. Thật
tình, Bill chẳng thể giới thiệu mình rõ ràng với gã mà không nói toẹt ra.
“Randall có bảo hôm nay có người mới đến” Gã nói.
“Chuẩn tôi rồi. Qúy danh là Bill” Cậu nói, giơ tay ra. Hình
vuông thì trên cậu một cấp, kiểu như bác sĩ, luật sư hay tương tự thế, chỉ
những Tứ giác trở lên mới được làm, nhưng họ vẫn thấp kém hơn tầng lớp quý tộc,
và cậu không được phép xuồng xã thế, hay không chêm thêm từ “ngài” vào, trong
công việc mà thế thì nhẹ nhất là khách nhìn mình bối rối, còn nặng nhất là
khách một đi không trở lại.
Chỉ trừ rằng bây giờ cậu đâu có làm việc, nhỉ?
Gã gật đầu một cái, rồi bắt tay cậu. May là cậu không phải kẻ
duy nhất quan tâm đến dăm cái lễ nghi lằng nhằng.
“Tôi là Kryptos”
“Gặp anh vui ghê
hen. Vậy mình phải gõ cửa ba lần nhỉ?”
“Ừ. Thực ra tôi đang đợi ông anh họ Tad cơ, nhưng..” Gã nói,
nhìn quanh rồi nhún vai “Chắc ảnh vào luôn rồi, hay đi trễ gì đấy. Chắc vậy
đấy, thôi mình vào đi” Gã thêm vào, gõ cửa, đảm bảo rằng mỗi cái gõ cách nhau
vài giây. Trong lúc chờ cửa mở, Bill nói “Vậy anh nhập hội bao lâu rồi” “Mới
đây thôi. Dưới nửa năm gì đấy. Tôi là người cuối cùng – tất nhiên là trước cậu.
Tad giới thiệu tôi, mọi người thường vào như vậy đấy. Phải được người trong hội
quen biết, thế mới đáng tin” Kryptos hơi nhíu mày, rồi quay sang Bill “Thế ai
giới thiệu cậu vào vậy?”
“… cứ coi như đó là anh tôi đi ”
Cánh cửa bật mở trước khi Kryptos kịp nói thêm gì, Randall
đứng đó, nhanh lẹ mời họ vào, cẩn tắc vô
áy náy mà, dù cho con đường có trống trơn đi nữa.
“Mọi người đều ở đây hết rồi, trừ Nora và Esther ra, nhưng họ
sẽ sớm đến thôi” lão nói, đóng cánh cửa sau lưng họ lại. Bill chớp mắt.
“Mấy người có cả phụ nữ ở đây nữa hả?” Bill hỏi. Cái đó lạ
thật, vì phụ nữ không được phép học đọc hay đếm. Thế nên mẹ Bill mới không thể
làm gì hơn nội trợ mới trông trẻ; Bill không tưởng tượng nổi người thông minh
như bà sẽ làm được gì có ích được với điều luật như vậy.
“Hai minh chứng tuyệt vời cho sự nực cười của luật các Hình
tròn ban hành” Randall nói, chuẩn bị khóa cửa “Và có thể là đồng minh tuyệt
nhất của phe ta. Rồi cậu sẽ thấy. Kryptos, đưa cậu ấy đến gặp mọi người đi. Tôi
sẽ ở đây chờ những người khác”
“Được thôi. Bill, theo tôi nào”
Và cậu đi theo gã.
________________________________________________________________
Khoảng
ba trăm năm về trước, Thủ tướng Hình tròn đã ra sắc lệnh, do phụ nữ thiếu hụt
về Lý trí nhưng lại dư giả mặt Tình cảm, họ không cần được đối xử như người có
học thức hay nhận được mọi hình thức giáo dục trí tuệ. Hậu quả là phụ nữ không
còn được dạy đọc hay học toán dù chỉ đủ để đếm số góc của chồng con mình; cũng
do đó qua bao thế hệ họ bị khước từ khỏi năng lực trí tuệ. Và hệ thống quy định
phụ nữ vô học hay chủ nghĩa ẩn dật vẫn chiếm ưu thế.
________________________________________________________________
Những người khác hóa ra là một nhóm bốn người, một Hình
vuông, một Ngũ giác, một Lục giác, và còn có cả một Bát giác. Ở đây toàn là quý
tộc, những kẻ còn chẳng quá vui sướng với hệ thống hiện nay đi. Mấy gã này làm
cái quái gì ở đây không biết?
“Chào mọi người” Kryptos nói, khiến mấy người bên trong thôi
bàn luận rồi quay sang phía cửa. Họ đang ở trong căn hầm bí mật mà Randall cho
cậu xem hôm bữa, những vạt màu vẫn ở bức tường cuối phòng, và Bill phải dùng lí
trí nhìn đi chỗ khác: chúng quá dữ dội,
và đây không phải lúc để mắt cậu nhức nhối “Đây là Bill – chàng lính mới
Randall bảo hôm nọ ấy”
Hả. À phải. Cậu nên phát biểu gì đấy nhỉ? Đây chính là lúc
phô diễn tài hùng biện và nịnh nọt của cậu đây.
“..chào. Khỏe chứ. Tôi làm Martini bá cháy luôn đấy” Cậu chỉ nói đươc có thế.
Ôi thôi xong.
Ai đó cười lớn, là gã Bát giác “Thú vị lắm. Chào mừng, xin
chào mừng. Tôi là Hillmann” gã nói, bắt lấy tay cậu. Bill bắt tay gã, rồi gật
đầu chào đám người còn lại.
“Gặp mấy người vui ghê. Giờ tôi có nên chào các ‘ngài’ không,
hay mình đá văng ba cái lễ nghi khỏi cửa đây?”
Hình vuông, Bill đoán là anh họ Tad của Kryptos, cười vang
“Hah! Dám lắm chứ. Cứ để thế giới giữ mấy cái luật lệ đó ngoài kia đi. Tôi là
Tad. Chàng năm cạnh đằng đó là Pentos” Anh nói, chỉ tay về phía Ngũ giác bên
kia “Cậu có cần một luật sư ngon lành thì tôi tiến cử ảnh. Nhưng ảnh chẳng giúp
được gì nếu ta bị tóm ở đây đâu”
“Mừng vô hội” Pentos nói, bỏ ngoài tai lời châm chọc “Mong
cậu không xạo về vụ Martini”
Bill gạt tay “Đời nào. Tôi thà bán mẹ mình vào một quán Nhị
thức còn hơn. Thật đấy. Kiểu vậy”
Ai đó cười khúc khích “Cậu ta đúng gu tôi luôn” Tad nói, rồi
quay sang “Này, cậu có định qua chào người ta một câu hay chết dí trong xó
đây?”
Người cuối cùng trong phòng, gã Lục giác, đảo mắt và thở dài,
rồi mới tiến tới bắt tay cậu “Hân hạnh được biết cậu” gã nói “Tôi là
C-C-Croatoan”
Bill bắt tay gã “Đằng ấy hơi bị ngắc ngứ nhỉ”
“Tôi không có” gã đáp, “Ba tôi mới thế, và cái thằng ở bên Lễ
tân chó đểu lắm.”
Đúng ra thì cười cợt chắc chắc không phải là ấn tượng đầu tốt
đẹp. Nhưng Bill nào có giỏi nhìn xa trông rộng, về sau thì có, nhưng giờ cậu
chỉ căn bản chẳng quan tâm đến chuyện cóc gì – nên, tất nhiên là, cậu cười.
Vang dội luôn.
“Thật đấy à mấy người? Thật
đấy à” C-C-Croatoan nói khi thêm vài tiếng khúc khích nữa vang lên “Chuyện
cũ rích rồi mà”
“Xin lỗi, xin lồi nhé” Kryptos nói, gạt nước mắt đi “Chỉ là-”
“Ái chà, cậu lính mới đó phải không” giọng nói lạ vang lên
khiến mọi người ngó ra cửa. Randall bước vào, theo sau là hai đường thẳng – rõ
ràng là hai cô gái. Họ mảnh khảnh đến mức khó mà nhận ra khi nhìn từ trên; dáng
đi đưa đẩy khiến họ dễ thấy hơn từ đằng trước hay sau lưng.
“Phải rồi, tôi là-” Bill giới thiệu nhưng tịt ngòi ngay tắp
lự khi cô gái vừa mới nói tiến đến trước mặt cậu, nhìn cậu chằm chằm.
“Không, không, không phải nói cho tôi đâu” nàng nói, giơ tay
trên đầu cậu, “Tôi đọc vị được cậu, và tôi thấy cậu tên là Bill”
“Ẻm không thực sự đọc vị cậu đâu” người còn lại chêm vào,
nghe có vẻ hứng thú “Randall bảo tụi này rồi”
Một tiếng thở dài “Chị phá hết trò vui rồi, Esther”
“Chị lớn thì phải thế chớ”
Nàng đảo mắt “Đồ phá đám” nàng nói, hạ tay xuống để bắt tay
Bill “Tôi là Nora”
Bill bắt lại “Tôi là Hermann”
“Hân hạnh gặp- gì cơ, không phải Bill à?”
“Sao thế, chị không đọc vị được tôi nữa à?”
Nàng cười khúc khích, quay sang chị mình “Em thích cậu này.
Kì quặc phết.”
Randall hắng giọng để thu hút sự chú ý “Cảm ơn mọi người đã
đến.” lão nói, đóng cảnh cửa bí mật lại “Nora, Esther, hai người lưu lại được
bao lâu.”
“Vài giờ là hết cỡ.” Esther đáp, giọng nàng chỉ như tiếng rì
rầm so với chất giọng lanh lảnh của cô em “Chúng tôi ra ngoài để xem vở diễn ở
nhà hát, nhớ không?”
“Rồi mình sẽ sụt sịt và nức nở khi về đến nhà.” Nora chen vào
“Vì vở kịch quá sức cảm động mà mình thì nhạy cảm chết luôn!”
Có vài tiếng cười khúc khích vang lên
“Chưa ai từng hỏi hai cô đi xem kịch gì à?” C-C-Croatoan thì
thầm. Nora làm một cử chỉ từa tựa cái nhún vai.
“Phụ thân không có thì giờ cho mấy cái đàn bà”
“Tôi có đọc qua cái kịch bản hay cái khỉ gì đấy ở rạp hát để
đề phòng rồi” Esther nói “Và ai đó cũng nên làm thế đi”
“Sao em phải thế chứ. Mình diễn đạt quá mà”
...Từ từ đã “Hai người biết đọc à?” Bill hỏi, cậu đã thắc mắc
được một lúc rồi, cái này bất thường thật, có khi còn hơn cả việc cậu sinh ra
từ Đa giác lệch ấy chứ, và bị cấm chắc luôn.
“Phụ thân dạy tụi này” “..còn dạy cả Toán học nữa. Ổng lo rằng
khả năng trí tuệ kém cỏi sẽ dẫn đến mối nguy Đa giác lệch tiềm tang, mả ổng chỉ
có tụi này. Chẳng có gì làm ổng phát khiếp hơn việc cháu mình sẽ sinh ra là Đa
giác lệch. Ổng cho rằng thế cũng đáng để uốn cong vài luật lệ. ”
“Chẳng ngờ rằng tụi này làm tổ trong thư viện cả nhân của ổng
luôn. Mang sách khỏi nhà thì mạo hiểm quá, nhưng sao chép lại chúng thì không
thành vấn đề.” Nora nói “Ổng tưởng tụi này dành cả ngày để viết nhật kí. Vì
mình đa cảm chết đi được” Nàng thêm vào một tiếng thở dài rất kịch.
Lại thêm vài tiếng cười khúc khích nữa.
“Cha của Nora và Esther là một Đa giác trăm cạnh, một học giả
có tiếng” Tad giải thích cho Bill, khiến
cậu chớp mắt. Trăm cạnh, dù có thấp hơn hình tròn, thì cũng là quý tộc có hạng
còn gì “Ổng có quyền truy cập những tài liệu chúng ta có nằm mơ cũng chẳng thấy
– vài cái trong đó là những bí mật sâu thẳm nhất của toán học, sau vài lần thử,
ta đã tạo ra được sắc màu” Anh đưa tay về phía bức tường ở cuối phòng “Chúng
ta-”
“Mình đang cầm đèn chạy trước ô tô đấy” Kryptos nói, cảm thấy
hơi khó ở khi mọi người đều nhìn về phía mình “Ý là Bill vừa mới đến mà. Có
nhiều cái cần giải thích, mà mình còn chưa rõ cậu ấy biết đến đâu rồi”
“Phải đấy” Randall nói, vỗ nhẹ vào lưng Bill “Xem nào. Cậu
thử nói xem chỗ sách của Liam đã dạy cậu đến đâu rồi, và bọn ta sẽ lo tiếp từ
đó. Cậu đã sẵn sàng nghe chưa?”
Và Bill đã sẵn sàng.
_______________________________________________________________
Sao
bạn lại chối từ lắng nghe nguyên cớ ? Tôi đã mong chờ sẽ tìm được ở nơi bạn – với tư cách một người hợp lý trí và một nhà
toán học thành đạt – Một tín đồ của Phúc âm Khôn gian ba chiều, mà tôi chỉ được
phép thuyết giáo mỗi nghìn năm một lần: nhưng tôi không biết làm sao để thuyết
phục bạn. Hãy lưu lại, tôi có nó. Hành động, không phải từ ngữ, sẽ tuyên bố sự
thật. Nghe tôi đi, bạn của tôi ơi.
______________________________________________________________
Hai năm sau đó, cuộc họp mặt hàng tháng là điều duy nhất Bill
Cipher thực sự mong chờ. Những điều cậu học được không thể đo đếm nổi, những
khả năng được mở ra trong tâm trí cậu thật phi thường. Càng biết bao nhiêu, cậu
càng cần biết thêm bấy nhiêu.
Những việc khác xảy ra trong khoảng thời gian đó không có gì
đánng kể, so với những tri thức cậu đạt được, và tình bạn từ những kẻ chung trí
hướng. Cậu chính thức đến tuổi trưởng thành, ba cậu qua đời không lâu sau, và
cậu thừa kế hoàn toàn việc kinh doanh. Cậu cũng khá trong việc kinh doanh –
giỏi bán hàng và thậm chí còn xuất sắc hơn trong việc câu được thỏa thuận tuyệt
vời từ nguồn cung – và việc kinh doanh diễn ra trôi chảy.
Mọi việc chẳng được như vậy với mẹ cậu, người mất không lâu
sau đám tang cha cậu. Bill chuẩn bị cho tang lễ nhưng không đến dự, cũng như
với cha cậu vậy. Việc làm ăn trên hết, cậu thường nói thế. Có lẽ đúng là thế,
một phần nào đó, nhưng không phải tất cả.
Mấy người để họ bắt
Liam đi mất.
Vài thương gia có đưa đẩy chuyện con gái họ con gái họ đã đến
tuổi cập kê, nhiều hơn một lần. Bill lờ đi mọi gợi ý của họ. Giờ cái nhà đó đã
là của cậu rồi, cậu không định san sẻ nó cho ai hết.
Căn phòng cũ của Liam vẫn khóa chặt.
______________________________________________________________
Những
nhà vật lý học của chúng ta đã chỉ ra rằng những cạnh mềm của một Đa giác sơ
sinh có thể được uốn nắn lại, và đạt tới độ chính xác của một Đa giác từ hai
đến ba trăm cạnh – thường không có phương tiện, và quá trình hứa hẹn rủi ro cực
kì lớn – nhưng đôi khi, qua vài trăm thế hệ, quá trình này vẫn diễn ra để mang
về sự cao quý cho tổ tiên và dòng họ đứa trẻ.
Rất
nhiều đứa bé sơ sinh đã hi sinh như thế. Thường chỉ có một trên mười đứa sống
sót.
______________________________________________________________
“Đã bao giờ cậu định tìm về gia đình mình chưa,Bill? Ý tôi
là, gia đình...ban đầu của cậu ấy?”
Đó là một câu hỏi ngoài dự đoán, được đặt ra sau cuộc bàn
luận dài về các Khối cầu chính xác là gì, và ai, hay cái gì, được phép đến thăm
thế giới của họ? Tại sao chỉ được đến đó mỗi khi một Thiên niên kỉ mới khởi
đầu? Có phải họ là cùng một Khối cầu không, và nếu đúng thì sao họ trường thọ
như thế được? Hay là với bên mình là một Thiên niên kỉ nhưng với họ chỉ có hai
trăm năm? Và ông tổ của Phúc âm Không gian ba chiều chọn lựa ra sao – những tư
chất gì tạo nên kẻ được chọn, chỉ một lần mỗi nghìn năm, tới và chiêm ngưỡng
Chiều không gian thứ ba.
Các câu hỏi dồn đống, thực mệt mỏi, và hầu hết đều không có
lời giải. Như thể họ đã đụng phải một bức tường chắn vậy, và sự thiếu hiểu biết
dày vò tâm can Bill.
Ít nhất thì câu hỏi mới đây của Nora, đường đột cỡ nào đi
nữa, cậu vẫn trả lời được.
“Không” cậu nói, đong đưa cái cốc trên tay. Những người khác
không ngó sang, nhưng cậu biết họ đang lắng nghe. Chẳng có ai nói gì lúc đó hết
“Chưa từng nghĩ đến luôn”
“Tôi có thể tìm họ cho cậu” Pentos nói. Gã là một luật sư, có
tiếng trong ngành là kẻ - thường xuyên cố nhưng hiếm khi thành công – thay đổi tuyên án tử hình nghiệt ngã cho Đa
giác lệch. Theo như Bill được biết, Liam không được đặc ân chờ đợi cho đến khi
tòa tuyên án. “Có các tập hồ sơ ghi lại những Đa giác đều xuất thân từ các gia
đình Tam giác cân. Tôi có thể truy cập và tìm ra gia đình cậu”
Bill nhún vai rồi hạ cái cốc xuống “Cảm ơn, nhưng không”
“Cậu không tò mò chút nào à?” Kryptos hỏi. Gã có vẻ bối rối
“Biết đâu cậu còn có anh chị em gì đấy, hay là-”
“Không hứng thú” Bill nói, lờ đi ánh nhìn của Randall. Cậu
nhún vai rồi phẩy tay “Đã có một người rồi. Kết cục chẳng hay ho gì đâu.” Đúng
là cậu chưa từng nghĩ đến điều đó, nhưng giờ thì có rồi, và cậu chắc chắn mình
không muốn biết luật lệ quý hóa của
cái thế giới này còn có thể cướp thêm cái gì từ cậu nữa.
Cho đến khi cậu có sức mạnh để đảm bảo rằng nó sẽ không thể
làm thế nữa.
Sự im lặng thuần túy bao trùm. Cuối cùng, C-C-Croatoan mở lời
“Tôi phải rời đi thôi. Tôi còn cả một màn diễn công phu ngày mai. Không phải
tôi muốn thế đâu, nhưng mấy cậu nên hiểu là tôi phải cố hết sức”
Vài cái nhìn cay nghiệt theo gã ra cửa. Gã là một bác sĩ
chỉnh hình, nên họ ngầm hiểu cái màn diễn gã nói đến là gì.
“Xem chừng một kẻ càng nhiều cạnh thì càng loạn trí nhỉ” Cuối cùng Tad nói, phá vỡ sự yên lặng nặng nề “Không có ý gì đâu, Hill à”
“Hiểu mà” Hillmann đáp, giọng ngập tràn xót xa. Ở tầng lớp
cao cấp trong xã hội không giúp gã khỏi có một đứa con là Đa giác lệch, một
thân chủ được Pentos bảo vệ trước tòa. Gã đã cứu được thằng bé, nhưng giờ nó
phải sống trong cảnh nghèo hèn mãi mãi.
“Thế giới này thối nát lắm rồi” Esther cay đắng nói. “Đôi lúc
tôi nghĩ rằng có lẽ các Hình cầu nên tới và hủy diệt thế giới này vào Thiên
niên kỉ tiếp theo cho rồi. Mở ra sự thật cho một và chỉ một kẻ thì làm được cái
gì chứ? Một kẻ mà khả năng cao sẽ bị cầm tù hay xử tử nếu dám truyền tri thức
đó ra ngoài”
“Dù thế nào thì ngôn từ cũng đã lan truyền rồi mà” Randall
chỉ ra “Chúng ta tụ họp nơi đây, cùng những người đồng chí. Chúng ta biết
được-”
“Nghe hay đấy. Thế giờ ta định làm gì với những hiểu biết này đây” Bill nạt, khiến Randall câm
bặt. Nhiều cái nhìn hướng về phía cậu, và cậu đáp trả từng cái một. “Ta đã học
được nhiều điều. Vậy cừ lắm, đừng hiểu nhầm tôi, nhưng giờ sao nữa đây? Lũ Hình
cầu ngàn năm mới ghế một lần, có giời mới biết như thế nào, nói chuyện với một gã nào đó, rồi lại đi mất giời biết
ra sao. Họ sẽ chẳng xuất hiện trong
đời ta lần nữa. Mấy người làm sao tôi không cần biết, nhưng không đời nào tôi
ngồi rục ở đây chờ một cái mà tôi sẽ ngủm trước khi thấy đâu. Ông cứ suốt ngày
rao rảng vũ khí lợi hại nhất là tri thức đó thôi, Randy, thế giờ mình dùng nó
được chưa? ”
Cái nhìn của Randall đanh lại “Ta đã lầm khi khoác lác
rằng tri thức là vũ khí lợi hại nhất” lão nói lạnh lùng “một nước cờ mạo hiểm
sẽ khiến tất cả chúng ta sẽ phải trả giá”
“Sợ mất tiêu quãng đời ngắn ngủi còn lại sao, lão già”
“Cái ta lo là tất cả những gì chúng ta biết – mọi thứ ta thu
thập được - sẽ theo ta xuống mồ, lúc đó
mọi hi vọng mới thực sự bị dập tắt” Randall vặn lại.
“Hi vọng cho ai mới được, nếu ta cứ ỳ ở đây đây? Cho một kẻ
giời ơi nào đó may mắn sinh ra trong Thiên kỉ tiếp theo với cơ hội mỏng manh
được các Hình cầu lựa chọn hả? Vậy còn chúng ta thì sao?”
“Cái này không phải vì chúng ta” Randall đáp, cơn thịnh nộ
lấp ló trong vẻ khinh khỉnh “Không phải vì cậu, hay cho cậu. Chúng ta phải hợp lý, Bill à”
“Hợp lý” Bill lặp lại, bật cười. Bỗng nhiên mọi thứ thật nực
cười “Hẳn rồi. Khắc nghiệt đấy, nhưng luật là luật”
“Bill-”
“Cả thế giới này chẳng là gì hơn hợp lý sất, cứ nghe họ nói
mà xem” Bill nạt, ngắt lời lão rồi đứng dậy “quét sạch Đa giác lệch thật hợp lý.
Cấm phụ nữ đọc sách cũng hợp lý. Địa vị xã hội phụ thuộc vào cạnh và góc của
anh – cái đó cũng hợp lý luôn. Cướp đứa trẻ Đa giác đều từ tay gia đình Tam
giác cân của nó, rồi giao cho gia đình Đa giác đều khác nuôi quá hợp lý chứ
lại. Giết chín trên mười đứa nhỏ Đa giác đều để ép chúng thành Hình tròn, lại
chẳng quá hợp lý đi. Này,Hillmann, thằng nhóc con anh thế nào rồi” Bill hỏi,
quay sang gã Bát giác “Sống vật vờ thảm hại nhưng đâu có sao, nó vẫn sống nhăn
đấy thôi. Không cho nó kết hôn nữa chắc cũng hợp lí chứ hả? Cứ thế thôi phỏng?
Sẵn sàng để yên mọi thứ như vậy, chỉ để ai đó vài trăm năm sau có cơ may hơn ư?
À, nếu cái đó không được thì cũng khỏi lo. Mình sẽ lại có thời cơ tầm nghìn năm
nữa ấy mà. Tiếc là nòi nhà anh sẽ không thấy được cảnh đó, vì anh làm quái gì
có cháu!”
Hillmann nhìn đi chỗ khác, im lặng. Tad cũng đã đứng lên
“Bill, tôi nghĩ cậu nên-”
“Thua hết vụ này sang vụ khác, anh không mệt sao Tad?” Bill
ngắt lời Tad, khiến anh khựng lại “Bao nhiêu Đa giác lệch, mà anh cứu được có
vài mống. Nhưng mà này, cứ chờ thêm vài thế kỉ nữa đi biết đâu, biết đâu được, mọi việc sẽ khả quan hơn so với mấy lần trước! Anh có thấy khá hơn không?
Chẳng hợp l-”
Tad quá nhanh khiến mắt Bill không thể theo kịp, cậu còn
không kịp chuẩn bị tinh thần chứ đừng có nói đến tránh cú đấm đó. Nó đập thẳng
vào mắt, khiến cậu ngã ngửa xuống sàn nhà, căn phòng quanh cậu nổ tung, lập lòe
một cơn đau nóng bỏng trắng lóa. Một vài tiếng kêu, ai đó nói gì đấy, nhưng
chúng xa xăm đến mức Bill chẳng buồn nghe, chỉ cảm thấy cơn đau dữ dội và sàn
nhà lạnh căm sau lưng.
Đâu có quan trọng họ nói gì. Trừ khi một ai đó sẵn sàng hành
động, sẵn sàng liều mình, chẳng một từ họ nói có nghĩa lý gì hết.
______________________________________________________________
Có những lúc tinh thần
tôi trở nên quá mạnh mẽ, và tôi đã phát biểu những điều nguy hiểm. Ngay lập tức
tôi bị coi như một kẻ phản nghịch, nhưng mặc cho tình hình nguy ngập đó, tôi
vẫn sống sót; thậm chí ngay giờ đây tôi cũng khó lòng mà kìm chế không bật ra
những tuyên ngôn nổi loạn của mình, ngay cả giữa tầng lớp Đa giác và Hình tròn
cao quý nhất.
__________________________________________________________________
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét