Chương 3: Khai sáng
Những ngày xưa cũ ấy,
những học giả của chúng ta đã cố gắng không ngừng nghỉ nhằm tìm ra lời giải cho
câu hỏi thường xuyên được đặt ra và rất mực lí thú “Đâu là cội nguồn của ánh
sáng”, nhưng đều dẫn đến kết cục duy nhất là nhà thương điên chứa đầy những nhà
khai sáng tương lai. Sau nhiều nỗ lực vô ích nhằm ngăn chặn những nghiên cứu
kiểu này gián tiếp bằng thuế má nặng nề, những Nhà hành luật đã đi tới quyết
định cấm đoán chúng hoàn toàn. Tôi - chao ôi, chỉ mình tôi tại Thế giới phẳng-
hiểu ngọn ngành lời giải cho vấn đề bí hiểm này, nhưng không một người đồng bào
nào thấu hiểu tri thức mà tôi nắm giữ; và tôi bị nhạo bang, tôi – người sở hữu
chân lí của Vũ trụ và Luận thuyết về ánh sáng tại thế giới ba chiều - như thể tôi là kẻ loạn trí tột cùng vậy.
________________________________________________________________
Cánh cửa bật mở với tiếng kẽo kẹt khẽ khàng, ổ khóa nhận cái
ghim của nó cái tách. Bill dừng lại một chút, nghe ngóng xem có ai không, nhưng không ai ở đó cả, rồi mới đẩy
cánh cửa chỉ đủ hé vào phòng Liam.
Mọi thứ vẫn như lần cuối nó ở đó, những gì còn lại của cuốn
sách bị nó gặm nát nằm gọn trong thùng giác cạnh giường nơi Liam thả nó vào.
Mọi thứ khác nằm yên lặng, không gì sai lệch vị trí. Không có dấu hiệu của cuộc
ẩu đả, Hoặc ba mẹ đã dọn dẹp căn phòng trước khi khóa kín nó, hoặc Liam đã
không chống cự. Bill không dám chắc thế nào tệ hơn, và nó quyết định không nghĩ
về nó nữa. Dù sao thì nó cũng ở đây vì có việc.
Với sự kiên quyết sắt đá, nó đóng cửa nhẹ nhàng hết mức có
thể.
Có vài giá sách đầy ụ trong phòng, nhưng chúng không có vẻ gì
khác thường. Chẳng có gì giống cuốn nó đã đọc, chắc chắn là vậy, ngay cả nó
cũng hiểu không ai được phép sở hữu cuốn sách kiểu đó.
Nó mất vài đêm để đọc nó. Không phải do nó đọc chậm hay gì
cả, mà vì nó phải dừng lại từng trang một, căng mắt ra cố mà hiểu cho được mình
đang đọc cái gì. Thật sự có thế giới khác ngoài kia ư - nhiều hơn một ư? Cả Không gian ba chiều nữa?
Nó không thể mường tượng nổi cái Thế
giới ba chiều này sẽ cám dỗ thế nào hay cái thứ gọi tên “Sắc màu” này trông ra
sao? Nó chưa từng nghe đến hay tưởng tượng ra nó, nhưng chỉ riêng suy nghĩ đó
đã thôi làm trào lên niềm khao khát mãnh liệt nó chưa từng trải qua trong đời.
Sẽ ra sao nếu nó có thể đến đó, cái Không gian ba chiều này?
Liệu nó có phải nơi mọi thứ đều có thể, và sự tình cờ vẫn xảy ra mà không bị
coi là sai lầm.
…Liệu việc Liam là Đa giác lệch có còn quan trọng ở nơi ấy?
Bill bị ấn tượng mạnh bởi suy nghĩ này, và ngay lúc đó cánh
tay mò mẫm của nó rốt cuộc đã tìm được nó – góc tấm ván long khỏi bức tường sau
giường Liam.
Chỗ diếm đồ tốt đấy Đầu
to ạ, nhưng quá dễ đoán.
Một cái kéo nhẹ và nó long ra khỏi tường, và chúng ở đó – một
chồng sách. Hầu hết chỗ này là giả thuyết về sự tồn tại của ánh sáng hay Ghi
chép về Chiến tranh màu sắc và nhiều thứ nó chưa một lần nghe qua. Sâu trong đó
là một cuốn sổ đầy những…khoan đã, toàn
số là số à?
Tiếng động bên ngoài làm nó giật mình, nhanh chóng lấy hết
chỗ sách ra rồi đặt tấm ván lại chỗ cũ. Nó có một chỗ giấu na ná vầy trong
phòng, trước giờ toàn giấu kẹo bánh, chắc vậy là được rồi. Nó không muốn quay
lại phòng Liam nữa, nhưng những gì ảnh để lại sẽ theo nó mà đi.
_______________________________________________________________
Luật
Bù trừ mới đáng ngưỡng mộ làm sao! Và còn có bằng chứng sự Cân bằng Tự nhiên
nào hùng hồn hơn nguồn gốc siêu phàm của Tầng lớp Qúy tộc tại Thế giới phẳng!
Các Đa giác đều và Hình tròn sử dụng Quy luật Tự nhiên khôn ngoan hết sức để
dìm chết mọi cuộc bảo động từ trong trứng nước bằng cách lợi dụng niềm hi vọng
vô cùng tận và không biên giới trong tâm tưởng con người.
______________________________________________________________
“Vậy nên khi làm hợp đồng, con phải đảm bảo hai bên – Bill,
con có nghe ba nói gì không đấy?”
Bill giật mình tỉnh dậy, nhận ra cái nhìn lo âu của ba mình
qua cuốn sách kế toán mà cả hai đang đọc trong quầy sách. Hay đúng ra là cuốn
sách họ đáng lẽ phải đọc. Bill ngủ gật giữa chừng, nó đoán vậy, nhưng không
chắc là khi nào.
Ba nó lặng đi, vươn tay ra trước mắt Bill “Con ốm đó à, con
trai? Ta đã băn khoăn một lúc rồi, nhìn con mệt lắm. Con ngủ không ngon sao?”
Cũng không hẳn. Sách cấm cần đọc, mật mã phải phá và mơ về
một chiều không gian khác ban đêm dễ khiến con người ta khó ở lắm đấy ba.
Nhưng trả lời như vậy thì lệch pha hoàn toàn với câu hỏi, nó
nghe còn chẳng hài hước nữa cơ.Bill nhún vai.“Con ổn mà. Chỉ là hơi thiếu ngủ
chút.” Thực lòng thì, kể cả nó không mệt, nó cũng chẳng hứng thú với mấy trò
này. Học cách ứng xử với khách hàng cũng không tệ, và nó cũng khá ở khoản đó.
Nhưng giờ đầu nó sắp bội thực rồi. Tập trung vào ba cái này xem chừng quá bất
khả thi.
Ánh nhìn của người cha đã thư giãn đôi chút “Tốt lắm. Nhưng
nếu con thấy mệt, ba sẽ đưa con đi viện khám một lượt luôn. Phòng còn hơn chống
mà. Ba không biết mình sẽ ra sao nếu con bị gì nữa.”
Nhưng ông vẫn để họ bắt
Liam đi.
Bill ép mình đuổi suy nghĩ đó đi “Con sẽ bắt ba chịu đựng cái khác kinh khủng
hơn nhiều. Con sẽ ở lì tại đây luôn” Nó nói. Bây giờ thôi, nó nghĩ vậy.
Vì nó sẽ tìm được đường tới thế giới khác, dù đó có điều cuối
cùng nó làm trong đời đi nữa. Nó sẽ làm được, sẽ ngắm nhìn Không gian ba chiều
ấy, chiêm ngưỡng mọi Sắc màu cho đến khi mắt nó quá mỏi để nhìn thêm. Nó sẽ
chiêm ngưỡng mọi thứ, cho cả hai đứa.
Cho đến ngày đó, nó sẽ kiên nhẫn chờ đợi.
_____________________________________________________________________
Bất kì hình thức đề cập đến Sắc màu nào, ngoại trừ từ các Hình tròn và những giáo sư khoa học cao cấp, đều sẽ bị trừng trị thẳng tay. Trong Vũ trụ của chúng ta, chỉ có một vài tầng lớp cao quý và bí mật – mà tôi chưa từng có được đặc ân tham gia – mới có quyền sử dụng Sắc màu để biểu diễn những vấn đề toán học sâu sắc thôi. Nhưng những điều nói trên đều chỉ là tin đồn.
_______________________________________________________________
Gửi Bill.
Bill giật mình, mắt dán chặt vào dòng chữ nó vừa viết trên
mặt bên kia tờ giấy. Ánh nhìn của nó lia sang một tờ khác, đầy những số mà nó
tìm được kẹp trong cuốn tập, cái đã được nó dùng để phá mật mã của Liam. Và giờ
đây – lại thêm một đêm trắng nữa, những mảnh giấy nhàu nhĩ của bao lần thử nằm
vương vãi khắp sàn – nó biết nó đã tìm được chìa khóa giải được mật mã này.
Tờ giấy đó không phải một phần ghi chú của Liam. Đó là một lá thư.
_______________________________________________________________
Gửi Bill.
Nếu em tìm thấy
cái này, anh cho là buổi Thanh tra đã đến như dự kiến, vì vậy nên anh mới chưa
kịp tiêu hủy bức thư này. Cũng phiền phức thật, tuần nào cũng phải viết cho em
một bức mới. Không phải làm thế này nữa, anh như trút được gánh nặng vậy, dù
mọi việc có ra sao đi chăng nữa.
Nếu em tìm thấy
cái này, vậy chắc em cũng lục ra chỗ sách của anh rồi nhỉ. Anh chả quá rõ sớm
muộn gì em cũng rình mò loanh quoanh cho xem, và nếu có ai đó phá được mật mã
của anh thì chỉ có thể là em thôi. Em vẫn luôn là đồ quỷ con khó ưa Bill ạ.
Không bao giờ bỏ cuộc. Thậm chí là ở nơi anh.
Anh chẳng biết
viết thêm gì nữa, trước giờ anh có giỏi viết lách đâu – em luôn nói đủ cho hai
ta. Anh chỉ biết có những ghi chép và sách vở này thôi. Có một thứ gì đó ngoài
kia, vĩ đại ngoài sức tưởng tượng của anh em mình rất nhiều. Một vũ trụ đầy
những khả năng, và chỉ một vài kẻ được chọn để chiêm ngưỡng nó. Các Hình tròn
biết tất cả những thứ này, nhưng anh cho rằng em cũng đoán ra đây là tri thức
cấm rồi.
Quyết định làm gì
với chúng nằm ở nơi em. Anh chỉ muốn cảnh báo em phải thật thận trọng. Nếu em
có được cơ hội nhìn ngắm những thứ mà anh mới chỉ được đọc, hứa với anh hãy
chiêm ngưỡng thật kĩ nó cho cả hai ta nhé. Anh luôn khát khao được nhìn thấy
Sắc màu.
Hai ta đáng lẽ
phải không bao giờ xảy ra. Ta đã thách thức mọi lôgic chiều không gian này đặt
ra. Có lẽ tin rằng em sẽ còn tiến xa nữa cũng không điên lắm. Em đủ kỳ quặc để
làm được - cũng sai lệch như anh đây, và
cũng không thuộc về thế giới này, nhưng họ nào có hay. Em là Một đa giác lệch
ngầm. Em có lớp vỏ bọc tốt lắm. Đừng lột nó ra nhé.
Yên lành nhé,
Liam
_______________________________________________________________
Nó đọc đi đọc lại
bức thư, cho đến khi cơn mỏi mệt thiêu rụi mắt nó. Nó gập tờ giấy lại rồi trả
vào chỗ giấu, nơi nó cất giữ mọi sách vở và ghi chép của Liam.
Một ngày không xa,
bức thư và chỗ sách đó sẽ thiêu rụi trong cơn hỗn loạn cùng thế giới này, nhưng chưa phải bây giờ.
_______________________________________________________________
Tôi tuyên bố rằng mình không thể nói thêm gì nữa,
và rằng tôi đã ràng buộc mình với Sự thật, thứ mà động cơ của nó sẽ phổ biến
khi cái kết đến.
_______________________________________________________________
“Này lão già, cố
quá thành quá cố đấy. Ông có định về hưu không vậy?”
Ông chủ hàng sách
cao tuổi – là Randall, dù hiếm ai gọi cái tên đó – nhìn lên từ chỗ sách mình
đang sắp lại. Lão không có vẻ gì là nhận ra Bill cả, và cậu cũng chẳng bất ngờ.
Lần gần đây nhất lão nhìn thấy cậu lâu lắm rồi, Bill đã trưởng thành từ một
thằng nhóc thành, ừm, vẫn chưa thể nói là người lớn được, nhưng cũng đại khái
vậy đi. Đủ lớn để đòi một câu trả lời, dù sao đi nữa, cậu cần nhiều hơn những
gì mà Liam để lại. Cậu đã dành hàng năm trời để ghi nhớ từng trang sách, và giờ
là lúc tiến bước.
“Tôi giúp gì được
cho ngài đây” Lão nói, để chồng sách sang một bên. Lần trước lão ta đã già lắm rồi, còn giờ lão trông chẳng khác
gì người thiên cổ.
Rât lâu về sau Bill mới suy xét lại cái quan
niệm thiên cổ của mình. Không hay biết gì, cậu nhún vai “Có đấy. May mà tôi đến
vừa kịp trước giờ đóng cửa nhỉ?” Bill nói, nghó quanh. Chỉ có hai người họ ở
đó.
Hoàn hảo.
“Nhưng cửa hàng
đâu có-”
“Giờ thì có rồi
đấy” Bill chen ngang, đóng sập cánh cửa sau lưng họ. Một cái xoay khóa, bật
ngón tay làm nền, và cậu biết sẽ không ai làm phiền họ nữa. Cậu ưa sự xao nhãng
– cực kì luôn – nhưng tốt hơn nó đừng có ngáng đường cậu. “Còn gì hơn giờ giấc
chuẩn xác nữa”
Ánh nhìn của ông
lão chuyển từ bối rối sang cảnh giác
“Nếu cậu định ăn
cướp của tôi thì-” Lão nói nhưng tịt ngòi ngay khi bị Bill gạt phắt đi.
“Này, này, dừng
ngay đó lại. Ông nghe thấy gì không?”
“Nghe..gì cơ?”
“Tiếng tim tôi tan
nát từng mảnh một chứ gì nữa. Ông đối đãi với bạn cũ thế à? Gọi tôi là phường
trộm cướp sao? ” Bill khịt mũi, làm bộ tổn thương “Tôi không trộm đồ, lão già
ạ. Tôi đưa ra thỏa thuận lợi cả đôi bên. Lâu lâu có bịp bợm vài gã đần, nhưng
về cơ bản thì ai cũng vui vẻ.”
Hình tam giác già
cả đã có vẻ thoải mái hơn tí chút “Nếu vậy..xin ngài thứ lỗi cho, nhưng lão vẫn
chưa nhận ra ngài là ai. Mong ngài bỏ quá cho trí nhớ trì độn này mà nhắc cho
lão nghe.
Bill vươn tay với
lấy vành mũ – quà từ cha cậu, khá dễ đoán khi nghiệp kiếm sống của ổng là mấy
thứ đồ làm đỏm rẻ tiền như mũ chóp cao hay nơ, thôi thì cũng chẳng ai buộc tội
họ là những kẻ ăn vận linh hoạt – rồi cúi xuống giễu cợt “Qúy danh là Bill
Cipher. Có gợi nhớ gì chăng?”
Rõ ràng là có, vì
mắt Randall mở to bàng hoàng “Ôi, các Hình tròn ơi – Billy, là con thật sao ?”
“..tôi có lắp bắp
cái phần ‘Qúy danh là Bill Cipher’ à? Làm gì có chuyện. Tôi tập đi tập lại đoạn
đó trước khi ghé qua rồi mà”
Randall cuối cùng
cũng bật cười, dù cho không phải tràng cười thật tâm nhất đi, và Bill có thể dễ
dàng đoán được nguyên do.
“Thảo nào bác
không nhận ra con. Nhìn con xem, lớn tướng rồi. Bác không gặp con từ hồi-”
“Từ hồi Liam bị
bắt đi. Anh ấy chưa bao giờ có dịp khám phá bất ngờ, nếu ông có băn khoăn. Tôi
thì có đấy. Và đảm bảo với ông tôi bất ngờ lắm luôn.” Bill ngắt lời lão, dựa
vào tường, chẳng bất ngờ chút nào khi
thấy lão lảo đảo lùi lại đằng sau “Thấy chưa, đó là lí do cửa hàng kín cổng là
điềm may cho cả hai ta đấy. Mình đâu thể bô bô về sách cấm giữa thanh thiên
bạch nhật đâu, nhỉ? Ý tôi là, thế cũng được thôi, nhưng ta sẽ bị tống vô tù hay
thảm hơn cả thế hơn trước khi kịp nói thêm cái gì mất, mà thế thì mới là phiền muốn chết đấy.”
“Billy-”
“Bill thôi, cảm ơn. Và này… làm ơn đừng ngó trân trân như thể
tôi sắp ngoạm lìa ông ra vậy. Sao nhãng lắm.”
“Ư, xin lỗi”
“Thế phải hơn không~” Bill nói, vươn tay đặt lên lưng lão,
đẩy cả hai vào sâu trong cửa hàng. “Rồi, tôi đến đâu rồi nhỉ? À, phải phải. Bất
ngờ cho Liam. Trò đó hay phết – làm tôi tưởng mình là một phần chuyện giỡn nào
chứ. Chắc ông nghĩ tuồn cho tôi cái gì sẽ là vẽ đường cho hươu chạy phỏng?”
“Nhưng cậu đâu có mở nó ra.”
“Liam đâu có ở đó để mở nó khi tôi về. Có lẽ tôi lỡ dịp chào
ảnh lần cuối rồi. Nếu tôi không ở lại để đạt mấy cuốn sách ngu xuẩn của ông lại
chỗ cũ chắc tôi sẽ kịp về. Nhưng ô hay – vậy thì chúng sẽ xem xét cuốn sách đó
và hai ta đã chẳng ở đây bây giờ. Tôi thì ưa sống sót phết. Nên thôi chuyện đã
qua thì hãy cho qua luôn đi, giờ nói tôi nghe – ông có kiếm cho Đầu to thêm
quyển nào như vậy không? Tôi có lục được một đống trong phòng ảnh.”
Randall hít thật sâu “Nếu cậu mà nói cho ai khác-”
“Chưa bao giờ và cũng chẳng định làm thế. Tôi không phải anh
tôi, Randall ạ, nhưng tôi cũng chẳng phải thằng đần đâu. Tự tống mình vào ngục
không có chỗ trong kế hoạch ngắn, vừa, hay dài hạn của tôi. Có vài thứ tôi muốn
làm trước đã. Chiêm ngưỡng Sắc màu, thăm thú Chiều không gian thứ ba, cho mấy
gã Lãnh đạo thế giới ngu xuẩn này một bài học, rồi học chơi piano. Không theo
thứ tự xác định nhé.”
Một khoảng lặng trôi qua, rồi Randall cười khùng khục “Ta đã
băn khoăn chỗ sách đó sẽ thế nào sau khi Liam bị bắt đi, và đã liệu mọi đường
sao cho họ không lần ra ta. Tuy nhiên, ta chưa từng ngờ định mệnh đã chen ngang
và đưa cậu đến đây.”
“Định mệnh gì. Ngẫu nhiên thôi” Bill sửa lời lão “Nhờ ơn cái
quyết định thiếu chuyên nghiệp là dùng tôi
làm chân môi giới. Ông nên tự quản lí việc kinh doanh của mình chứ đừng có dựa
dẫm vào một thằng nhóc. Vậy, chính
ông cung cấp chỗ sách đó hả ?”
“Phải, là Đa giác lệch, Liam luôn bị canh chừng. Cậu ấy không
thể nhập hội với bọn ta ở đây được”
“Từ từ, tua lại coi” Bill dừng lại và buộc Randall làm thế
“Bọn ta?”
Randall quay lại, mặt đối mặt với Bill. Lần trước lão cũng
làm thế, nhưng giờ cả hai đã cao ngang nhau “Cậu và ta không phải hai kẻ duy
nhất biết đến Chiều không gian thứ ba. Có nhiều kẻ như chúng ta rải rác khắp
thế giới này, cùng nhiều tài liệu để tìm ra và lĩnh hội” Cửa hàng này chỉ là
một điểm họp mặt thôi, điểm gần nhất với thủ đô. Ta có thể giới thiệu cậu vào,
nếu cậu muốn, nhưng cậu phải chắc chắn vào.”
Bill vươn thẳng người “Tất nhiên rồi.‘Chắn chắn’ là tên đệm
của tôi mà”
“Không phải là
Norman sao?”
“..,Thôi đừng bàn
về nó nữa”
Lần này Randall
nghe thật lòng hơn “Được rồi. Chúng ta họp mặt vào thứ Ba thứ hai mỗi tháng sau
giờ đóng cửa. Chúng ta sẽ chia sẻ mọi điều mình biết về Chiều không gian thứ ba
với cậu. Cậu cần gõ cửa ba lần, và mang vài thứ bên mình”
“Ú ù, hiểu rồi!
Vật chứng phạm tội phải không? Hay là quả tim của kẻ thù? Mắt hắn được không?
Hay là một miếng thịt nhé ”
Randall chớp mắt
“Không, ta- ý ta là vài thứ đồ ăn đồ uống thôi – lạy các Hình tròn, cậu bị làm sao vậy ?”
Bill đảo mắt “Mấy
người bỗng dưng có vẻ bớt vui hẳn đi”
“Bọn ta không ở
đây để vui vẻ, Bill ạ. Bọn ta ở đây vì tri thức, và vì hi vọng cho một thế giới
tốt đẹp hơn, một thế giới tự do”
“…vì cả đồ ăn đồ
uống nữa”
“Mấy thứ đó có hại
gì đâu”
“Nói cũng phải.
Này, tôi làm Martini đỉnh lắm đấy. Vậy được không?”
“Hẳn nhiên rồi. À
mà này, Bill” lão thêm vào, vỗ nhẹ lên lưng Bill “Bọn ta vẫn chưa khám phá ra
bí mật của Chiều không gian thứ ba, và nếu có cách nào cho ai đó đến đấy - trừ
kẻ may mắn được các Hình cầu lựa chọn khi một Thiên niên kỷ kết thúc- chúng ta
vẫn chưa tìm ra được. Và hiện ta, bọn ta chưa đủ năng lực để thay đổi những sai
trái của thế giới này. Nhưng bọn ta có thể biến một trong những ước nguyện của
cậu thành sự thật ngay bây giờ”
“Ông sẽ dạy tôi
chơi đàn piano hả?”
“…ừ, cả cái đó
nữa. Nhưng ta đề cập đến cái khác cơ – cái mà chúng ta chỉ vừa mới làm chủ được
gần đây. Ta sẽ cho cậu xem Sắc màu, ngay tại đây, ngay bây giờ”
Nếu em có được cơ hội nhìn ngắm những thứ mà anh
mới chỉ được đọc, hứa với anh hãy chiêm ngưỡng thật kĩ nó cho cả hai ta nhé. Anh
luôn khát khao được nhìn thấy Sắc màu.
Trong phút chốc,
Bill á khẩu. Một cơ hội lạ thường. Khi cậu nghe mình đáp lại, giống như thể
giọng chính cậu đang vọng lại từ hàng dặm xa xôi vậy.
“…Cho tôi xem”, cậu
chỉ nói có vậy, và theo Randall vào sâu trong cửa hàng, đến một kệ sách trượt.
_________________________________________________________
Đâu đó ở Thế giới phẳng, Sắc màu vẫn tồn
tại. Nhưng nghệ thuật làm ra nó chỉ có một người nắm giữ, đó là Thủ tướng Hình
tròn tại nhiệm. Và chỉ khi hấp hối ông ta mới trao lại nó cho Người thừa kế. Có
một nhà máy sản xuất nó, nhưng để đề phòng bí mật bị tuồn ra ngoài, tất cả Công
nhân đều bị thiêu chết mỗi năm, và lại có một hàng ngũ mới thay thế họ.
_______________________________________________________________
Mắt cậu nhức nhối,
nhưng lại không thể quay đi.
Lờ mờ, từ nơi xa
xôi nào đó, cậu có nghe Randall nói đừng nên nhìn nó quá lâu, và con mắt chưa
rèn luyện sẽ không chịu nổi cảnh đó. Lão có nói gì đó về phải giành thời gian
cho mắt điều tiết, nhưng Bill bỏ ngoài tai tất cả
Trước mắt cậu,
trên bức tường cuối phòng, là các mảng màu sắc – đủ các loại màu. Vài màu tối
tăm, vài màu khác rực rỡ, nhưng mắt cậu dán vào cái màu chói lòa nhât, cái màu
dường như quá đau đớn để nhìn vào.
Sẽ đến ngày Bill
Cipher biêt tên gọi từng loại màu ấy bằng tất cả các ngôn ngữ từng tồn tại ở
mọi chiều không gian. Và ở một chiều không gian gần nhưng cũng rất xa với cậu,
màu sắc cậu đang nhìn đây một ngày kia sẽ được biết đến với tên gọi “màu vàng”.
Đối với Bill
Cipher, khoảnh khắc đó, chính là cái nhìn chân chính đầu tiên đối với vũ trụ
rộng lớn ngoài kia.
_______________________________________________________________
Tôi nhìn chiếc đồng hồ cát. Hạt cát cuối
đã rơi xuống.
Thiên niên kỉ thứ ba chỉ vừa mới bắt đầu
_______________________________________________________________
Ghi chú của dịch giả:
Tóm tắt ngắn gọn chương 3: Chú già Randall chỉ có lòng giới thiệu cậu trai trẻ vào hội kín nhưng nào ngờ đã gián tiếp gây ra thảm họa diệt vong thế giới Σ(゜ロ゜;)
Giai nhà điên từ nhỏ, điên tự nhiên không qua rèn luyện nha các bạn trỏe. Không những thế còn móc mỉa cay độc và khốn nạn có nghề nữa, y chang như canon nhé ¯\_(ツ)_/¯
#TeamFuckBillYouLittleShitButILoveYouAnyway
#TeamFuckBillYouLittleShitButILoveYouAnyway
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét