Chương 2: Liam
“Đa giác lệch” họ có
nói “Từ thuở mới sinh đã bị cha mẹ mình chối từ, bị anh chị em chế nhạo, gia
đình ruồng rẫy, xã hội thì khinh miệt và ngờ vực, và bị loại bỏ khỏi mọi trách
nhiệm, niềm tin hay hoạt động có ích. Nhất cử nhất động đều bị cảnh sát để mắt
tới cho đến ngày đủ tuổi để trình diện cho buổi Thanh tra, sau đó, hoặc là bị
giết, hoặc anh ta qua nổi ngưỡng chênh lệch, và bị xếp cho một công việc nhạt
nhẽo với mức lương thảm hại, hàm ơn khi được phép sống và làm việc tại văn
phòng, ngay cả đi nghỉ cũng bị theo dõi sít sao. Điều kì diệu là bản chất con
người, ngay cả những kẻ trong sáng và tốt đẹp nhất, cũng sẽ trở nên cay nghiệt
và trụy lạc trong một môi trường như vậy !”
________________________________________________________
Liam lại chẳng hề cay nghiệt hay trụy lạc, nhưng có thể đã
như vậy, nếu cậu bị bỏ rơi với nỗi xấu hổ, sự khinh miệt và nghi kị treo lơ
lửng trên đầu, và cùng nỗi lo một ngày buổi thanh tra sẽ đến và quyết định số
mệnh cậu: Cái chết, hay kẻ tôi mọn thấp kém tột cùng. Nỗi cô đơn lẽ ra đã là cú
đấm cuối cùng khiến cậu gục ngã.
Nhưng rồi đã có Bill. Đứa trẻ Đa giác đều hoàn mĩ, nhanh trí
cùng mồm mép, một rổ đầy láu cá và mưu mẹo có thể đưa hai đứa ra khỏi mọi rắc
rối; nhân tố hoàn hảo cho một doanh nhân, ba thường nói vậy. Dễ gì mà buồn
chán, chứ đừng nói tới cô đơn. Khó lòng nào trách thằng bé vì đã chiếm mất chỗ
của cậu trong nhà được.
Chính ra mà nói thì khó lòng mà nổi cáu với thằng bé vì bất
kì điều gì, gần như vậy. Nhưng ơi hỡi các Hình tròn, nó mới phiền hà làm sao.
Và ngoan cố. Nhưng hơn cả, là thọc mạch. Một tổ hợp nguy hiểm, khi hỏi càng ít
thì bạn càng dễ sống.
“Ảnh coi gì dợ?”
Liam giật thót, quyển sách suýt tuột khỏi tay “Bill! Em dọa anh giật cả mình!”
“Cố tình đó” Bill chọc, rồi ngồi lên mép
giường Liam. Thằng bé còn nhỏ, chưa quá năm inch, đôi chân ngắn tũn chưa chạm
đất của nó đung đưa trên không “Rồi, vậy anh coi cái chi?” “Tiểu thuyết lãng
mạn” Liam nhanh trí nói dối, đủ để khiến Bill đảo mắt, rõ ràng là đã cụt hứng.
Lợi dụng lúc đó, Liam gạt cuốn sách sang một bên. Hình bìa đích xác là của một
cuốn truyện tình làm ngụy trang, nhưng nội dung thì khác hoàn toàn, và nguy
hiểm hơn nhiều.
“Ba bảo nó vớ vẩn” Bill nói “Và rằng anh
phải lựa đối tượng dòng giống cho tốt vào để con cháu có thêm cạnh và cao lên ”
Liam không nhịn nổi mà khịt mũi “Có khiến
anh sinh ra khỏi là Đa giác lệch đâu. Nòi nhà em cũng chẳng phát triển chi hết.
Em đến bởi sự tình cờ”
Liam không cố tình nói cay độc như vậy,
nhưng xem chừng Bill cũng chẳng để tâm “Tình cờ” Nó lặp lại, dường như đang
phát âm từ nước ngoài nào đó. Ý tưởng đó làm thằng bé thích thú, thể là đủ
khiến Liam thấy lo lắng rồi. Quan niệm bất kì điều gì xảy ra tình cờ quá nguy
hiểm và đáng lo ngại – có thể đó là lí do những Đa giác lệch bị chối từ - và
Bill có thể lôi cả hai vào rắc rối nếu thằng bé nhắc lại những gì vừa nghe thấy
trước mặt ai đó.
“Quên những gì anh vừa nói đi. Billy, nghiêm túc đấy” Cậu thêm vào, vươn tới và siết lấy tay Bill, nhấn mạnh điều mình nói. Thằng bé đáng lẽ không được phép tới đây mà không bị giám sát; nếu ba mẹ chúng phát hiện ra Bill lẻn vào phòng, họ sẽ chẳng vui vẻ gì đâu. “Đừng bao giờ nói về nó – về sự tình cờ - trước mặt ai nữa nghe không?”
Một khoảng lặng, rồi “..rõ. Vậy là vẫn có
nhiều việc xảy ra ngoài dự tính nhỉ”
“Em vừa hứa sẽ không bao giờ nói về nó trước ai đó xong”
“Không, em chỉ hứa sẽ không nói trước mặt một ai khác. Tức là trừ anh ra”
“Em vừa hứa sẽ không bao giờ nói về nó trước ai đó xong”
“Không, em chỉ hứa sẽ không nói trước mặt một ai khác. Tức là trừ anh ra”
Ôi các Hình tròn ơi, lại kiếm cớ rồi. Thằng bé rồi sẽ thành một doanh nhân có tiếng đây.
“Bill, nghiêm túc
đấy-”
“Kể nữa đi. Đi mà.
Em sẽ không nói với ai đâu nếu anh kể tiếp cho em nghe” Bill nói, giọng thằng
bé nhì nhèo “Có thật là mọi việc có thể xảy ra ngoài dự tính không. Cứ thể thôi
á? Mọi việc luôn à?”
Liam thở dài, cậu
đầu hàng rồi. Có lẽ, nếu cậu nói chuyện thẳng thắn, Bill sẽ sớm chán cái ý
tưởng này và quên bẵng đi ngày một ngày hai thôi. Nếu từ chối, chuyện đó còn khuya
mới đến. Bill là thế đấy : từ chối thằng bé cái gì, và điều đó sẽ trở thành
khát khao cháy bỏng của nó. Cái đó cũng không kém phần nguy hiểm Nếu ai trong số họ phấn đấu giành lấy một cái
gì khác ngoài cái chỗ đặt trước của họ trong đời, họ sẽ nhanh chóng bị coi là
phản động và có thể bị tiêu diệt.
“Đúng vậy. Thế em
nghĩ Đa giác lệch xuất hiện thế nào chứ ?” Liam nói, không nuốt vào trong được
sự cay độc trong giọng mình được. Cái đó, và cả nỗi sợ thuần túy “Nhưng chúng
không được phép xảy ra. Anh không được phép xảy ra. Vậy nên họ mới tổ chức buổi Thanh tra. Để kiểm tra sự không đều của anh,xem nó đã… khá hơn chưa”
Sẽ không đâu, Liam
biết mà. Tất cả cạnh và góc của cậu lệch nhau một cách vô vọng, ngay cả người
bên bệnh viện Đa giác lệch cũng bó tay, họ gửi cậu về nhà mong rằng dần dần cơ
thể cậu tự sẽ tự chỉnh sửa để đạt được một số góc tạm chấp nhận được.
Nhưng nếu buổi
thanh tra có đến – mà nếu nó đến không báo trước, thất bại chỉ đẫn đến một kết
cục – cái chết. Suy nghĩ ấy làm cậu lạnh đến tận xương tủy, nhưng Bill nào có
hay.
“Vẫn lo lắng về buổi Thanh tra dở hơi đó à. Đừng thỏ đế thế chứ” Bill nói, đấm nhẹ vào cạnh bên ngắn nhất của anh “Anh sẽ không sao đâu. Khi họ thấy anh thông minh thế nào, sẽ chẳng ai thèm để tâm đến việc anh khác người nữa đâu”
Dù nhiều kẻ sẽ
nhầm đó với lạc quan, nhưng Liam hiểu hơn ai hết đó là sự tự tin vô bờ. Bill
tin rằng cậu tuyệt vời hơn rất nhiều những gì họ định nghĩa cậu dựa trên sự
không đều – thằng bé đâu nhận ra tư tưởng vừa rồi mang tính cách mạng như thế
nào, hay tách rời khỏi hệ thống cộng đồng của chúng ra sao – và đơn thuần không
suy tính đến chuyện người ta có thể nghĩ khác.
Nhưng Liam lớn
hơn, và hiểu đời rõ hơn. Mọi việc không phải như Bill nghĩ, và thằng bé đâu thể
ép mọi việc đổi khác đi được.
Chưa thôi.
________________________________________________________
Hãy để những kẻ bào chữa cho thứ sai trái gọi tên
lòng nhân từ cầu xin cho luật Trừng phạt Đa giác lệch mất đi. Tôi, trong suốt đời mình chưa từng thấy một Đa
giác lệch nào khác đi so với những gì tự nhiên quy định con người hắn : Đạo đức
giả, xấu xa, và bằng tất cả khả năng của hắn, là kẻ chủ mưu cho mọi tội lỗi.
________________________________________________________
“Đừng có ăn đồ của
anh nữa”
“Nhưng mà ngon”
“Em điên vừa thôi.
Nhổ ra ngay! Nhổ- eo, không phải ra người anh”
“Anh phải nói
trước chứ”
“Em làm thế làm
gì?”
“Thích thế”
“Em đúng là đồ quỷ con khó ưa”***
“Úi da, em cũng thương anh nhiều”
Liam quắc mắc
trước tiếng cười chói tai của Bill, rồi ngó ra cửa “Be bé cái mồm thôi” Cậu thì
thầm. Ba mẹ hai đứa mà nghe thấy thể nào cũng nổi cáu vì Bill lại lẻn vào phòng
Liam mà không được giám sát cho xem. “Ba mẹ nghe thất mất”
“Ừa ừa. Rồi họ sẽ
nổi khùng và làm ầm lên. Sợ thế cơ” Bill nói rồi nhảy khỏi giường. Với em thì
dễ rồi- ba mẹ có bao giờ cáu với em đau, thây kệ em có làm gì đi nữa. Mà dù họ
có đi nữa thì Bill cũng chẳng thèm để tâm. Bill có bao giờ quan tâm chuyện gì
đâu. Cười phá lên, rồi nhún vai và lại tiến bước.
“Vậy anh cáu rồi
làm ầm lên nhé. Em phá tung sách của anh rồi” Liam gầm gừ, lại ngồi xuống. Hình
hài không cân đối làm cậu khó đứng lâu mà không bị ngã. Một trong lí do cậu ưa
đọc sách hơn những việc khác.
“Này, đừng làm em buồn chứ”
“Em thì buồn cái búa” Liam thản nhiên nói. Ừ thì cuốn đó cũng chẳng quan trọng lắm, cậu cũng giấu mấy cuốn quý đi rồi, vì chỗ sách đó mà bị tìm thấy sẽ đủ hại đời bất kì Đa giác đều nào, còn với cậu thì tàn đời là chắc.
“Anh đọc cái này rồi mà. Để em kiếm cho anh cuốn khác” Bill
nói, lại ngồi dậy. Thằng bé hiếm khi, hay chưa từng, thật sự ngồi lì một chỗ,
thế cũng tốt, nó năng động cho cả hai đứa luôn.
Ra khỏi nhà còn vui thú gì nữa khi bị người lạ nhìn chằm
chặp, chính quyền thì theo sát từng bước chân. Nhưng Liam cần gì đã có Bill mua
hộ, đôi khi còn rẻ hơn giá thường vì thằng bé cứ cà lưa cho đến khi chài được
mức giá hời nhất, khi đó, nó sẽ được hưởng chỗ tiền thừa. Ba tụi nó cho rằng
điều đó quá tuyệt, nếu thằng bé sẽ trở thành thương nhân tương lai như mọi Tam
giác, thì nó phải đạt được thỏa thuận tốt nhất.
“Miễn không phải chuyện cười nữa thì được”
“Anh chả vui gì cả. Này này, người ta gọi một góc đáng yêu là
gì nhỉ”
“Bill, đừng”
“Góc nhọn”*
“Anh thấy xấu hổ thay cho em đấy”
Bill rõ ràng không hiểu xấu hổ là cái gì, cười vang. Vẫn
tiếng cười chói lói đó, nhưng đó là tiếng cười duy nhất mà Liam từng nghe, nên
không sao.
Đó là lần cuối cùng Liam nghe thất tiếng cười, nhưng cậu nào
hay biết khi ngắm Bill rời đi, bước chân sáo, để kiếm cuốn sách mà cậu sẽ không
bao giờ kịp đọc.
Nhưng Bill rồi sẽ biết. Và thế giới của họ sẽ hối hận về cái
ngày đó cho đến tận cùng thời gian.
________________________________________________________
Động cơ cá nhân đã
chung bước với Tự nhiên đóng con dấu tán thành với những hình hài Đều, và luật
pháp bảo vệ quyền lợi của họ. “Hình hài Lệch lạc” mang ý nghĩa với chúng tôi,
thậm chí còn hơn, như tổ hợp nhân cách lệch lạc và tội lỗi với bạn, và bị sẽ
đối xử xứng đáng.
____________________________________________________________
“Ô, Billy đấy à? Bác không thấy con. Con qua sớm quá, còn chưa được một tuần nữa mà” Chủ tiệm sách, như mọi thương nhân khác, là một hình tam giác. Ông đã già cả và chậm chạp, nhưng đầu óc thì vẫn minh mẫn chán, vậy nên trả giá với ông luôn thú vị.
“Con cần tìm một cuốn sách”
“Bác hiểu. Con muốn loại nào?”
“Con chưa biết.
Cái đó là cho Liam. Nhưng không phải truyện cười đâu nhé, vì ảnh chả vui gì cả”
Một tràng cười
“Không cần tìm đâu xa. Bác có thứ cực hợp cho anh con ngay đây – vừa mới tới
sáng nay thôi. Liam nhắn ta đặt cuốn đó cho nó. Chờ bác ở đây và đừng có bày
trò gì đấy, nghe chưa ?”
“Rồi rồi..” Bill
nói, nhưng vừa lúc ông bán sách đi khuất vào trong nhà, nó tráo tung lên sách
thuộc các danh mục khác nhau. Nó vắt tay chéo ngón khi hứa, nên đâu có tính.
Bận rộn tráo càng nhiều cuốn càng tốt, nó không nhận ra ông
chủ tiệm sách lâu hơn thường lệ, quá lâu nếu ổng thực sự để cuốn đó sau nhà với
những cuốn khác. Khi trở lại, ông mang theo một cuốn sách được bọc trong lớp
giấy nâu.
“Của con đây” Ông nói, chìa cuốn sách ra, Bil vươn tay nhận
cuốn sách. Nó chớp mắt “Sao bác lại gói nó lại vậy?” Nó hỏi, không nhận ra sự
bồn chồn ở ông chủ tiệm khi đáp lời “Cứ coi như là bất ngờ cho Liam đi”
“Nhưng bác bảo ảnh nhắn bác đặt cuốn này mà. Vậy sao ảnh ngạc
nhiên nổi?” Ngài Tam giác cúi xuống, hạ giọng “À, nhưng anh con sẽ bất ngờ nếu
con không bảo ảnh đó là cuốn ảnh đặt, đúng không”
Nghe cũng có lí. “Được rồi, con sẽ bảo ảnh đây là chuyện cười
để khi mở ảnh hết hồn chim én luôn”
Thêm một tràng cười nữa “Ngoan lắm. Giờ con chạy về đi và
đừng mở nó ra nhé. Cứ để Liam gỡ bọc ra, rồi anh con sẽ bất ngờ lắm cho xem.
Hứa nhé?”
“Dạ, vậy nhiêu cuốn này bác?” Bill hỏi, chuẩn bị sẵn tinh
thần để cà lưa trả giá, nhưng nó đã bị một phen thất vọng.
“Không cần, anh con trả tiền cho nó rồi. Nhưng có chút việc
con giúp được bác trước khi đi đó” “Chi vậy ạ?”
Ông chủ tiệm cúi xuống, mắt hai người chỉ còn cách nhau một
inch. Bỗng dưng, ông ta bớt thân thiện đi rất nhiều “Cậu trả lại sách vào chỗ
cũ cho ta nhanh”
Ờ, cũng công bằng thôi
__________________________________________________________
Theo chủ nghĩa trung
lập**, tôi không dám phân định một ranh giới rõ ràng; nhưng trong thời kì mà
thân hình vừa mới hình thành, và khi Ủy ban Y tế báo cáo rằng việc tự phục hồi
là bất khả thi, tôi dám nói rằng đứa bé Đa giác lệch sẽ được tiêu hủy không đau
đớn và đầy nhân đạo.
____________________________________________________________
Không ai thực sự kể cho Bill chuyện gì đã xảy ra. Nó tự xâu
chuỗi mọi chuyện với nhau khi nó về đến nơi, nhận ra Liam đã biến mất, cửa
phòng anh bị khóa chặt lại, và ba mẹ nó từ chối nói về việc này. Nó nhặt nhạnh
thông tin với cuốn sách vẫn còn trên tay, bất ngờ cho Liam, bị siết chặt giữa
những ngón tay.
“Nhưng anh Liam thông minh lắm mà! Lắm lắm luôn ấy. Anh ấy có
thể..”
“Nó chẳng là gì
hết. Nó chỉ là một Đa giác lệch. Chẳng có gì thay đổi nổi điều đó đâu. Thông
minh hay không không quan trọng ”
“Nhưng mà…”
“Bill, đủ rồi! Khắc nghiệt đấy, nhưng luật là luật. Không bàn cãi thêm nữa”
Thế là hết, lời giải thích duy nhất trước khi cuộc đời tiếp
tục, như thể Liam chưa từng tồn tại vậy. Căn phòng cũ của cậu bị khóa chặt, tất
cả những gì còn lại với Bill chỉ có cuốn sách đã không đến kịp với anh nó.
Bill gỡ lớp giấy gói ra. Rồi đọc cuốn sách.
Và mọi thứ thay đổi.
____________________________________________________________
Đó là ngày cuối năm thứ
1999 tính theo lịch của chúng tôi, và là ngày đầu tiên của kì nghỉ dài. Sau khi
tự mua vui đến muột với Hình học yêu quý của tôi, tôi nghỉ ngơi với vấn đề vẫn
lơ lửng trong đầu. Đêm đó tôi mơ một giấc mộng…
________________________________________________________
Ghi chú của dịch
giả :
*Bản gốc: an angle that's adorable? - Acute angle
**Bản gốc: VIA MEDIA: cụm từ latin nghĩa là “giữa chừng” và là thuật ngữ tâm
lí học chỉ một cuộc đời ủng hộ sự tiết chế trong mọi lời nói và hành động (wiki)
*** Bản gốc: A pain in
the angle - chơi chữ kiểu hình học cho
câu “A pain in the ass”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét