Vậy nên nó đây
Ernest and Celestine – a Review
Cốt truyện:
Chuyện kể rằng có một cô chuột nhỏ mồ côi, lớn lên cùng những câu chuyện về con gấu đói to lớn đáng sợ, nhưng vẫn luôn ngày ngày vẽ những bức tranh về tình bạn của gấu và chuột.
Và có một anh gấu, sống cô độc trên đồi trong căn nhà dột, luôn thiếu thốn tình yêu và thức ăn, nhưng luôn giàu nhiệt huyết với âm nhạc.
Đó là Celestine bé nhỏ và Ernest to lớn.
Celestine đáng yêu, kiên định và dũng cảm. Ernest vụng về, tốt bụng đôi khi cáu kỉnh. Cả hai như hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau, nhưng khi tình bạn kì lạ đó bắt đầu, cuộc sống của cả hai đã vĩnh viễn thay đổi.
Đó là câu chuyện về tình bạn vượt lên mọi định kiến và khác biệt, về sự dũng cảm thách thức những thế lực hà khắc để bảo vệ điều mình chân trọng.
Cốt chuyện không mới, đơn giản lại dễ hiểu nhưng tuyệt đối khó quên và không một chút sáo rỗng giáo điều. Nếu phải so sánh, thì nó giống như câu chuyện ngụ ngôn gối đầu giường. Tất cả mọi thứ đều rất nhẹ nhàng, rất ngọt ngào, gần gũi. Thật hài hước, thật đáng yêu. Câu chuyện nhỏ này là kiểu chuyện mà người ta ước được lớn lên cùng
Hoạt hình:
Tuyệt đẹp. Một làn gió xuân mới mẻ giữa dòng chảy của phim hoạt hình 3d. Những đường nét rất phóng khoáng, cực kì đơn giản nhưng lại không hề đem lại cảm giác qua loa thiếu chăm chút. Gam màu nhạt, thơ mộng cổ điển với những mảng màu nước tao nhã xinh đẹp. Nét vẽ và màu sắc hòa quyện hoàn hảo chỉ có thể tìm thấy trong những cuốn truyện thiếu nhi, phủ lên bộ phim bầu không khí nhẹ nhàng trong trẻo.
Âm nhạc:
Đậm chất Pháp. Rất độc đáo, đầy quyến rũ, cực kì lạ tai. Vừa đủ dịu dàng như bài ca “Sự chuyển mùa” hay khúc solo piano của Ernest. Đôi khi vui nhộn ồn ào như “Bài ca Gấu đói”. Và chắc chắn là cuốn hút như “Bài ca của Ernest và Celestine”. Chỉ riêng phần âm nhạc cũng đã là một điểm cộng to đùng cho phim rồi, vì vậy nên Vincent Courtios cực kì xứng đáng cái vỗ tay thán phục.
Bối cảnh:
Chỉ muốn cho thêm cái phần này vào vì bạn đã có trên dưới chục lần pause phim ngồi ngắm thành phố giả tưởng của Chuột và Gấu. Và bạn thích lắm, vì ý tưởng của họ về cái cách thành phố vận hành thật hết sảy. Thành phố ven song của chuột với cơ man là poster, pho mát. một trường huấn luyện chống gấu và cái Bệnh viện nha khoa to đùng. Cái nhà nhỏ nơi Gấu sống sâu trong rừng, với nhạc cụ và đủ thứ nồi niêu xong chảo lộn xộn hiếm khi có đồ ăn. Và con vịt bông nhỏ Gấu vẫn giữ, một cái mũ và tranh chân dung gia đình trong tầng hầm, có phải chăng là những thứ gắn với tuổi thơ và gia đình mà Ernest muốn quên đi. Những chi tiết nhỏ luôn nói lên rất nhiều điều.
Tình bạn của Celestine và Ernest:
Hai đứa nhỏ gặp nhau trong tình huống oái oăm và tức cười. Lần đầu gặp mặt, Celestine bị kẹt trong thùng rác và được Ernest lôi ra. Để khỏi bị Ernest đang đói ngấu ăn thịt, Celestine thuyết phục và giúp Ernest trộm kẹo ăn cho đỡ đói. Sau khi Ernest bị ôm chủ tóm trong khi ngủ ngon lành trong kho kẹo, anh bị cảnh sát bắt và tái ngộ Celestine. Cô bé hứa sẽ cởi trói cho anh nếu anh chịu giúp cô ăn trộm răng từ cửa hàng răng của loài gấu. Về cơ bản, duyên nợ của hai đứa chủ yếu xoay quanh việc trộm cắp.
Tuy nhiên, vụ việc vỡ lở đẩy hai đứa nhỏ vào cảnh làm đồng phạm bị truy nã ở cả thành phố của chuột và gấu. Mất nơi để trở về, Celestine không còn lựa chọn nào khác phải trú lại tại nhà Ernest suốt mùa đông dài (nói trắng ra là mặt dày bám lấy dù cho Ernest có tốn công tống cổ cô ra khỏi nhà)
Hóa ra Ernest cũng có định kiến về loài chuột, điều này khiến Celestine nổi giận và trốn biệt dưới tầng hầm. Và khi tưởng như khi mối quan hệ của cả hai sẽ cứ xa cách như vậy mãi mãi,nghệ thuật kết nối hai tâm hồn cô độc với nhau. Cũng như Celestine phải lòng âm nhạc của Ernest, Ernest thán phục những bức tranh của Celestine. Cũng như Ernest bị cấm cản bởi gia đình chỉ vì tình yêu âm nhạc, rồi sống tách biệt một mình trong rừng, ước mơ được vẽ của Celestine cũng bị coi thường, cô sống cô đơn giữa đồng loại. Hai nghệ sĩ suốt đời bị hướng cho làm công việc mình không thích, cuối cùng cũng tìm được tiếng nói chung.
Rồi dần dần từng chút một, Ernest trở thành mẫu vẽ của Celestine. Celestine chăm chút cho bạn mình mỗi lần Ernest bị cảm. Họ mở một xưởng vẽ trong căn nhà tuyết phủ của Ernest. Trong đêm tối, cả hai an ủi nhau qua những cơn ác mộng. Sự đồng điệu tâm hồn cứ thế nảy nở . Âm nhạc của Ernest và tranh vẽ của Celestine. Mùa xuân đến, và hai đứa nhỏ thành tri kỉ.
Chúng quan tâm đến nhau, điều đó không thể chối cãi. Cứ nhìn cái cách Ernest ngoan ngoãn bị chuột còng tay dắt đi như cún bật đây phản bác trước lời buộc tội Celestine. Hay cái cách Celestine không ngần ngại bật lại vị quan tòa gấu khổng lồ vì đã buộc tội người bạn quý giá của cô, người bạn duy nhất cô có. Nỗi sợ và sự cô đơn không làm Celestine và Ernest gục ngã.Và khi hai đứa nhỏ lao đến ôm nhau, chúng thuộc về nhau, như cái cách tâm hồn chúng đồng điệu và giao cảm vậy.
Nói về tình bạn này, chính là thứ tình cảm sâu sắc và đẹp hiếm thấy. Thuần khiết, mạnh mẽ rất mực trung thành, chạm đến tận tâm can người xem.
Là phim hoạt hình trẻ em, mà cũng không giống:
Có một vài chi tiết, tạo cho bộ phim chiều sâu hơn một câu chuyện ngụ ngôn mà bạn muốn đưa vào đây luôn:
Máy quay có lia qua một vài chi tiết nhỏ, nhưng cũng đã phần nào phản ánh lại bức tranh xã hội đầy định kiến và thực dụng trong bộ phim:
- Gia đình của ông chủ cửa hàng bánh kẹo, mong ước của Gấu Bố và Gấu Mẹ không phải gì khác mà là kiếm được nhiều lợi nhuận, để rồi nhượng lại cửa hàng cho con trai.
- Từ tình trạng ể ẩm của Ernest và cách cảnh sát tịch thu nhạc cụ dù biểu diễn ở quảng trường vô hại, có vẻ ở thành phố này âm nhạc chẳng có chút giá trị nào.
-Và nghề luật sư thì rất được trọng vọng, có lẽ tương đương với nghề nha sĩ ở thành phố của Celestine
-Tranh của Celestine không được ai coi trọng dù cô bé vẽ rất đẹp.
Từ nhỏ, những chú chuột con đã bị bơm vào đầu câu chuyện vô lý về con gấu lớn đáng sợ sẽ ăn thịt chúng.
Chuột coi mình là loài quý phái và coi thường Gấu.
Sự căm ghét giữa Chuột và Gấu rất nặng nề dù cả hai bên chẳng có lý do chính đáng nào.
Nói gọn lại, thì đây phần nào là nơi lợi nhuận lên ngôi và nghệ thuật bị coi rẻ, còn định kiến thì nặng nề
Vài lời kết:
Được đề cử giải Oscar 2012, Ernest và Celestine là một sự lựa chọn tuyệt vời đối với người xem ở mọi lứa tuổi. Phim có đầy đủ mọi yếu tố, âm nhạc, nét vẽ và nội dung đáng yêu và đầy cảm xúc.
Vậy nên đại khái là đi coi luôn đi. Nếu coi rồi thì coi lại đi. Phim ngắn nhưng đáng từng phút một luôn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét