Bắt trẻ đồng xanh – Cơn lốc xanh của tuổi trẻ
Bắt trẻ đồng xanh thật sự làm bạn chật vật chết đi được. Cố
nhắm mắt nhắm mũi mà đọc cho xong, vì sách gì mà khó đọc thấy mồ. Thằng cha
nhân vật chính thì cứ lèm bèm mãi với cái giọng tỉnh rụi, chán chường về cái
cuộc đời thảm bại thối hoắc của mình. Bạn mong nhìn thấy sự tinh tế của tâm hồn
qua những từ ngữ gợi cảm. Mơ đi nhé. Nhìn vào từng cậu văn cũng chỉ thấy một
đống bùi nhùi từ tục. Cái gì qua mắt thằng chả cũng đen nhẻm, mới 17 tuổi đầu
mà đã tập tành hút thuốc, đi bar, chơi gái vân vũ gì đó. Cả cuốn sách đều đều
chả lên chả xuống gì cả về một thằng nhãi chán đời, chán tất tần tật và chuỗi ngày học đòi làm người lớn của nó. Mắc dịch bỏ xừ.
Nhưng gập cuốn sách lại. Nó buộc bạn suy nghĩ. Nghiền ngẫm.
Rồi buồn. Rồi yêu. Rồi bạn nhận ra mình đã phải lòng thằng nhãi Holden mất tiêu
mới sợ.
Đây nhé, bạn mường tượng thằng nhỏ như vầy. Tướng gầy nhẳng,
cao kều, tóc đó hoa râm, nhưng khó mà thấy được dưới cái mũ săn lập dị. Một
thằng nhỏ lập dị, ừ thì đôi chút tự kỉ, suốt ngày phì phèo điếu thuốc. Cái
giọng tỉnh rụi thẳng thắn, có phần cay độc và chế giễu khi kể về tụi “bộ tịch”
quanh cậu. Cậu là một gã thông minh, dù nực cười là cậu tự nhận mình là kẻ ngu
đần nhất nhà, so với ông anh D.B nhà văn với cái nghề được cậu thân thương gọi
là “đánh đĩ ngòi bút”, em Allie thiên tài và bé Phoebe đáng yêu và sắc sảo. Có
thể điều này khá khó nhận thấy khi cậu phun tục từ dòng đầu đến dòng cuối cuốn
sách, và trượt 4/5 môn học, nhưng thật là vậy.
Cậu là con mọt sách thứ thiệt, và có cái mong ước trẻ con là
có thể gọi mấy cha tác giả để tán gẫu. Cậu nhìn ra cái bộ tịch ở thế giới xung
quanh mình, căm ghét thói đạo đức giả, mấy bộ phim vô bổ, tụi bạn khốn nạn. Cậu
tự nhận mình vô thần , nhưng lại cực kì ghét đám môn đồ, và mến chúa trời. Cậu
nghĩ chúa trời cũng phải nôn mửa mất thôi nếu thấy chỗ đồ diễn lòe loẹt và
thánh giá trên người diễn viên. Hay cậu đọc Romeo và Juliet thì lại quay ra
buồn vì thằng cha nhân vật phụ vì tính hắn cũng hài hước dễ chịu mà, còn đôi
tình nhân ấy hả, ít nhất thì họ còn được chết vì chính mình. Rồi bao nhiêu là
nhiều cái suy ngẫm kì lạ của cậu về cuộc sống nữa. Bạn cũng đến chết mất thôi,
vì cậu là một gã thú vị bỏ xừ, cái kiểu có chính kiến chứ không phải dập khuôn
các loại
Cái nữa là xuyên suốt câu truyện, cậu cố tỏ ra mình bố đời
lắm. Đi bar, phì phèo điếu thuốc, gọi gái điếm, giọng điệu lấc cấc. Cái này còn
cực kì nữa, vì thực chat cậu vẫn còn là một tên nhãi con chưa lớn hẳn, lại còn
tình cảm, quá tình cảm, đến mức đa cảm quá đáng nữa kìa. Con người cậu, đằng
sau lớp vỏ xù xì vô học, là một thiếu niên tinh tế, nhân hậu, nhạy cảm và khá
yếu đuối. Nghe èo uột thật, nhưng cậu chính là thế đấy. Cậu nổi sung lên, đòi
đánh nhau rồi bị đập một trận trí tử bởi thằng bạn cùng phòng. Tât cả chỉ vì
thằng đó có thể đã đụng đến nàng hàng xóm cậu thầm mến. Cậu cũng tự nhận mình
sexy phết đấy, nhưng chỉ trong đầu thôi, vì tình dục có thể thối hoắc lắm chứ. Cái
kiểu không thể làm với nàng mình không ưa, tôn trọng các cô gái, khác hẳn với
gã Stradler bảnh tỏn hợm hĩnh chuyên ngủ lang.
Cậu hay có thói thương cảm người khác, kể cả bọn bạn như
beep Stradler và Achley. Mời Achley vô duyên tẻ ngắt ở bẩn vì thương nó không
có bạn bè, và cảm thấy bối rối cực kì chỉ vì mình có cái vali xịn hơn thằng bạn
cùng phòng, hay đi ăn một bữa sang trọng trong khi hai cô sơ phải ăn bữa sáng
đạm bạc, trên tay vẫn cầm giỏ quyên tiền. Những suy ngẫm thoáng qua về cuộc đời
của một người xa lạ cũng làm cậu rầu được. Hay những nốt trầm u ám vang lên
trong kí ức của cậu, đêm người em yêu quý qua đời, và cậu đấm sạch cửa kính nhà
gửi xe cho đến khi bạn tay rướm máu tanh. Cái chết oan ức và xót xa của người
bạn trầm tính bởi nạn bắt nạt, chỉ một lúc sau khi Holden cho cậu mượn cái áo
len cổ lọ.
Cuối cùng, Holden của chúng ta là một kẻ ngây thơ hết biết,.
Cậu cứ hỏi mãi về mấy con vịt trong hồ, băn khoăn chúng đi đâu khi mùa đông về
và nước đóng băng hết trong hồ. Thậm chí, nừa đêm mùa đông, trong tỉnh trạng
say khướt, cậu còn đi tìm chúng nữa. Cậu tôn thờ và trân trọng những giá trị
giản đơn, thuần khiết. Cái đẹp giản dị của người tu nữ. Sự vĩnh cửu và trường
tồn của quá khứ, của kí ức một thời đại đã qua. Sự ngây thơ của trẻ em. Bản thân
Holden cố gắng để trở thành người lớn, nhưng càng vùng vẫy, cậu càng lạc lối,
đau khổ và trống rỗng. Allie đã không còn, nhưng cậu muốn bảo vệ của những đứa
trẻ khỏi sự dơ bẩn của trưởng thành, trở thành người canh giữ những đứa trẻ
trên cánh đồng xanh biếc, mãi mãi ngắm nhìn, trở che.
“Bắt trẻ đồng xanh” là cơn lốc xanh của tuổi trẻ. Tình dục,
thuốc lắc, bắt chước người lớn, chênh vênh, lạc lối, điên khùng, bồng bột, cố
tìm cho mình một lí tưởng, một trải niệm, rồi lại vấp ngã, đứng dậy, và hơn thế
nữa.
“Bắt trẻ đồng xanh”, một bài ca lặng lẽ và sâu lắng của một
tâm hồn nhạy cảm, một đôi mắt tiêu cực mỏi mệt, tìm kiếm vẻ đẹp thuần khiết
giữa thế giới điên khùng này. Chỉ là suy nghĩ, tình cảm bâng quơ của một cậu
trai 17, nhưng lại để lại cho ta một nỗi niềm đau đáu khó gọi tên, nỗi buồn
phảng phất trên từng trang sách.
Hành trình của cậu đi qua những điểm dừng tâm lí, với những
trải niệm có vui có buồn. Holden là người như vậy đấy, và chúng ta thương mến
cậu vì những điều nhỏ nhặt như vậy. Cậu ấy làm bạn, và những cô cậu 17 khác,
những người đang ngập ngừng gõ lên cánh cửa của cuộc đời, nhớ về chính mình. Có
bối rối, sợ hãi tương lai, tràn đầy tình cảm yêu thương và nhiệt huyết tuổi
trẻ.
Cuốn sách này, mặc cho lớp vỏ xù xì, là một bài ca, một câu
chuyện ấm áp, trong sáng,
man mác buồn có thể chạm đếm trái tim mọi thiếu niên,
hài hước, gần gũi, đầy tính nhân văn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét